Tôi Là Thế Thân Cho Chó Á!!!

Chương 2

Sau khi Tầm Sát bùng nổ phòng vé với doanh thu hai tỷ, những cuộc thảo luận về Giang Trản càng trở nên sôi nổi hơn.

Một bộ phận là fan của anh, họ ca ngợi anh từ mọi góc độ, nào là nhan sắc, nào là diễn xuất, tâng bốc anh lên tận trời xanh, như thể anh là một kỳ tích hiếm có trên thế gian.

Một bộ phận khác là antifan, những kẻ này không ngừng công kích anh đến mức anh chỉ cần hắt hơi một cái cũng có thể bị đẩy lên hot search.

Sau khi cư dân mạng đào sâu vào hành trình nổi tiếng của Giang Trản cộng thêm một số tin đồn bịa đặt, vô số người còn thề thốt khẳng định rằng, nếu phía sau Giang Trản không có kim chủ, họ sẵn sàng trồng chuối ăn phân. Nhưng bất kể ngoài kia có lời đồn đại gì, Giang Trản chưa từng lên tiếng phản hồi.

Đừng nhìn vẻ ngoài hiền hòa của anh mà lầm, theo Lương An đã theo anh hơn một năm thì chưa bao giờ hiểu được rốt cuộc anh đang nghĩ gì. Giang Trản không quá tham tiền, cũng không có người thân cần chi trả viện phí khổng lồ, thậm chí anh còn không thực sự thích diễn xuất.

Tóm lại, con đường vào giới của Giang Trản đầy bí ẩn.

Về việc vì sao anh lại ở bên người kia, có lẽ nhờ có người đó mà anh tránh được những thị phi trong làng giải trí.

Còn về chuyện giữa hai người họ có tình cảm hay không, Lương An chẳng thấy chút dấu hiệu nào.

Lương An không đoán ra suy nghĩ của Giang Trản, nhưng có một điều anh ta rất rõ cho dù vẻ ngoài của Giang Trản có ôn hòa đến đâu thì trong xương tủy anh cũng không phải người dễ nói chuyện.

Dù vậy, tính khí của Giang Trản luôn là “đối sự, không đối người”.

Lương An nhớ rất rõ, hồi mới làm trợ lý cho Giang Trản, đạo diễn Lưu từng tổ chức một buổi tiệc. Vì nể mặt ông ta, nhiều người trong giới đều đến tham dự. Trong tiệc, một người bạn của đạo diễn Lưu nhân lúc say rượu giở trò với Giang Trản, bàn tay vừa chạm vào đùi anh thì ngay lập tức, Giang Trản mặt không cảm xúc đứng dậy, cầm chai rượu đập thẳng xuống đầu kẻ kia.

Chai rượu vỡ vụn, rượu đỏ hòa cùng máu nhuộm đỏ khuôn mặt kinh hoàng của gã đàn ông, tiếng thét chói tai vang vọng khắp phòng.

Chuyện này sau đó chẳng hề lộ ra chút tin tức nào. Chính lúc đó, Lương An mới biết sau lưng Giang Trản thực sự có người chống lưng, người đó sống tại Minh Uyển ở Hải Thị.

Là trợ lý của Giang Trản nên những chuyện này anh ta cũng không bị giấu giếm.

Chỉ là, nghĩ đến người ở Minh Uyển, lòng Lương An không khỏi run lên, đó tuyệt đối không phải người dễ đối phó.

Anh ta không biết giữa Giang Trản và người đó có những mối quan hệ lợi ích gì, chỉ biết rằng với thân phận nhỏ bé của mình thì có những chuyện không nên hỏi cũng không nên can thiệp. Việc anh ta có thể theo bên cạnh Giang Trản lâu như vậy cũng là nhờ cái miệng đủ kín.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ lướt qua gương mặt tuấn tú, ôn nhu của Giang Trản. Nghĩ đến người nào đó cứ chăm chăm theo dõi tin tức tiêu cực về mình, Giang Trản khẽ cười, cầm điện thoại lên bấm số gọi đi.



Biệt thự số 7 Minh Uyển, ánh đèn rực rỡ soi sáng cả khu vực.

Cố Sở ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại, rộng lớn trong phòng khách, sắc mặt âm u. Bên cạnh hắn là một cây gậy màu đen tuyền.

Dáng vẻ Cố Sở rất đẹp, gương mặt sắc sảo, cao quý, nhưng làn da lại mang sắc trắng nhợt nhạt không khỏe mạnh, trên mặt lúc nào cũng đeo biểu cảm u ám, khiến nhan sắc vốn dĩ tuyệt mỹ của hắn mất đi vài phần rực rỡ.

“Bảo các người theo dõi dư luận, rốt cuộc là theo dõi kiểu gì? Để tin tức kia leo lên tận top 1 hot search rồi mới rút thì còn tác dụng gì?” Giọng nói của Cố Sở không nặng không nhẹ, nhưng vì tâm trạng tệ mà toát ra sự áp lực đầy đè nén.

Trong điện thoại, Hoắc Đình liên tục xin lỗi, lập tức nhận lỗi rằng đây là sơ suất của cô ta, hứa rằng lần sau sẽ chú ý hơn, tuyệt đối không để chuyện tương tự xảy ra.

Thật lòng mà nói, lần này Hoắc Đình đã phản ứng rất nhanh rồi. Trong giới giải trí, có ai kiểm soát tin xấu của nghệ sĩ chặt chẽ hơn cô ta chứ? Nhưng dù nhanh thế nào cũng không thể nhanh bằng Cố Sở, cô ta chỉ có thể chấp nhận thất bại.

Thời buổi này, ai trả tiền thì người đó là ông chủ. Chỉ cần trả đủ tiền, dù phải nghe những lời khó nghe thì cô ta cũng chịu được.

Cố Sở hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc: “Tôi chọn cô làm người quản lý của người đó chính là để cô giải quyết rắc rối cho đối phương. Nếu cô làm không được, tôi bắt buộc phải nghi ngờ năng lực của cô đấy…”

Hắn còn định nói thêm gì đó thì một chiếc điện thoại khác đột nhiên đổ chuông.

Nghe thấy nhạc chuông đặc biệt, Cố Sở lập tức cầm điện thoại lên, nhìn thấy số quen thuộc, tất cả cảm xúc trong mắt đều bị đè nén xuống.

Sau đó, hắn ấn nút nhận cuộc gọi, chậm rãi gọi tên người ở đầu dây bên kia:

“Giang Trản.”

“Cái gì?” Cố Sở đột nhiên ngẩng đầu, trên gương mặt sắc sảo lộ ra một tia kinh ngạc, tâm trạng bị đè nén đến cực điểm khiến biểu cảm của hắn có chút vặn vẹo: “Không phải nói mai mới về sao?”

Người ở đầu dây bên kia nói gì đó, khiến vành tai trắng nõn của Cố Sở dần nhuốm màu ửng đỏ. Hắn khẽ "ồ" một tiếng, chậm rãi cúp máy.

Cầm lại chiếc điện thoại công việc, nhất thời Cố Sở quên mất mình định nói gì. Có vẻ nhận ra sự khác thường của hắn, Hoắc Đình trong điện thoại đột nhiên buột miệng nói: “Có lẽ Giang ca nhớ Tổng Giám đốc Cố nên mới vội vã về ngay trong đêm.”

Nói xong, cô ta lập tức ngậm chặt miệng, thầm mắng mình ngu xuẩn.

Cố Sở là người thế nào chứ? Hắn ghét nhất là có người chen vào chuyện riêng của mình, câu vừa rồi chẳng khác nào tự tìm đường chết.

“Vậy à?” Cố Sở đứng dậy, hừ lạnh: “Làm tốt việc của cô đi.” Nói xong, hắn dứt khoát cúp máy, tiện tay ném điện thoại lên ghế sofa.

Hoắc Đinh: “…”

Không bị mắng, cũng không bị đe dọa? Đúng là một ông chủ tính khí thất thường.

Xe chưa kịp lái vào hầm đỗ, Giang Trản đã thấy Cố Sở chống gậy đứng trước cửa biệt thự cùng quản gia và vài người khác.

Khi xe dừng hẳn, Giang Trản bước xuống còn quản gia thì đến cốp xe lấy hành lý.

Anh nhanh chóng tiến lại gần Cố Sở, đôi mắt như bầu trời sao ánh lên ý cười rạng rỡ: “Sao lại đứng ngoài cửa?”

Giang Trản vươn tay chạm vào tay Cố Sở, cũng may, mọi thứ vẫn ổn.

Cố Sở có sức khỏe không tốt, cứ đến lúc giao mùa không chú ý là lại đổ bệnh.

Bây giờ đang giữa tháng Mười, thời tiết chuyển lạnh, gió đêm se sắt, Giang Trản thật sự sợ chỉ một cơn gió thôi cũng có thể thổi ngã người này.

Cố Sở nhẹ nhàng nắm lại tay anh: “Trong nhà bí bách, nhân tiện ra ngoài đi dạo một chút.”

Không biết có phải do thể chất hay không mà nhiệt độ cơ thể của Cố Sở thấp hơn người bình thường. Khi hai bàn tay giao nhau, hắn cảm thấy lòng bàn tay của Giang Trản nóng bỏng như có thể thiêu đốt người khác.

Mười ngón tay đan chặt vào nhau, cả hai cùng đi vào biệt thự.

Còn chưa kịp về phòng, Cố Sở đã bất ngờ áp môi lên bờ môi mỏng đỏ hồng của Giang Trản.

Nhìn ánh mắt Cố Sở dần dâng lên ngọn lửa khao khát, Giang Trản cũng không hề khách sáo mà kéo người vào lòng, cúi xuống hôn sâu.

Khi ngọn lửa du͙© vọиɠ bị khơi lên tận đáy, Giang Trản ôm lấy Cố Sở, vừa ôm vừa đẩy, ép hắn ngã xuống chiếc sofa mềm mại.