Tuy cách gọi này có hơi ghê, nhưng Giản Miên thích Thẩm Tư Bạch gọi cậu như vậy.
"Bảo bối, đang nghĩ gì thế?" Người đàn ông hơi cau mày, dường như rất không hài lòng với việc Giản Miên thất thần.
Anh có lòng chiếm hữu gần như ngột thở với Giản Miên, không cho phép ánh mắt của cậu rời khỏi anh. Đây là báu vật anh mang về từ thế giới nguy hiểm, là bảo bối duy nhất của anh. Anh thích bảo bối của mình, anh cũng hy vọng bảo bối của anh chỉ thích anh, chỉ nhìn anh.
Không nhận được phản ứng của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch nắm lấy cằm cậu, bắt cậu phải đối diện với ánh mắt mình, động tác chứa đầy chiếm hữu, nhưng khi nói chuyện với Giản Miên, biểu cảm vẫn dịu dàng, giọng nói cũng êm ái như nước: "Bảo bối, đang nghĩ gì thế?"
Giản Miên chợt tỉnh khỏi cơn mê, hơi thở của Thẩm Tư Bạch phả vào vành tai, cảm giác nóng bỏng len lỏi vào ốc tai, lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Cơ thể Giản Miên run rẩy không ngừng, dường như Thẩm Tư Bạch hiểu được tâm tư của cậu, liên tục gọi "bé cưng" không ngớt, từng tiếng từng tiếng cướp đoạt lý trí cuối cùng của Giản Miên.
Cuối cùng, dưới sự tấn công của Thẩm Tư Bạch, Giản Miên thành thật mở miệng: "Thích..."
Thẩm Tư Bạch giả vờ không hiểu: "Hửm?"
Đôi mắt Giản Miên mờ đυ.c, mái tóc ướt quấn quanh ngón tay, rồi lại dán lên gò má Thẩm Tư Bạch, theo động tác của chủ nhân, cọ xát vào làn da anh.
Giọng nói trong trẻo cũng trở nên khàn đặc: "Thích... anh gọi em như vậy."
Có lẽ vì không phải con người, Giản Miên không có cảm giác xấu hổ như hầu hết mọi người, thích là thích, không thích là không thích, cách thể hiện của cậu luôn rất thẳng thắn. Thẳng thắn đến mức trong chuyện ân ái lại càng thêm nồng nhiệt dữ dội.
"Thẩm Tư Bạch, anh gọi em thêm nữa đi..."
"Vậy em phải gọi anh là gì?"
"Thẩm Tư Bạch."
Cơ thể Giản Miên rơi vào vòng tay rắn chắc của Thẩm Tư Bạch, sức mạnh của người đàn ông thật kinh người, một tay đỡ được cậu, còn có thể véo vào đùi cậu, Giản Miên hít hít mũi như thể bị ức hϊếp.
Giọng Thẩm Tư Bạch càng thêm khàn đυ.c: "Bé cưng, em phải gọi anh là gì? Anh đã dạy em rồi, sao nhanh quên thế?"
Đùi lại bị véo thêm cái nữa, cú phạt này cuối cùng cũng khiến Giản Miên ngoan ngoãn, cậu vuốt ve gò má Thẩm Tư Bạch, khẽ gọi: "Chồng..."
Hơi thở Thẩm Tư Bạch rối loạn và nặng nề, chóp mũi cọ qua má Giản Miên, chạm vào mũi cậu, khi hai người cọ mũi vào nhau lại tạo ra một chuỗi tia lửa, hơi thở nóng bỏng phả lên môi Giản Miên, chờ đợi con mồi tự nguyện sa bẫy.