Nam Thần Không Muốn Tu La Tràng

Chương 1

Chuyến bay KL8972 dự kiến hạ cánh tại sân bay quốc tế Vân Cảng lúc 7 giờ tối. Máy bay lăn bánh êm ái, không có chút xóc nảy nào.

Tiếp viên hàng không khẽ khàng cúi người bên ghế, đánh thức vị khách đang ngủ say trong chăn, nhiệt tình và có trật tự thông báo về thời tiết và độ ẩm tại điểm đến.

Bàn tay với những đốt ngón rõ ràng vén mép chăn lên, người nghe khẽ ừ một tiếng, sau đó ngẩng khuôn mặt ra khỏi lớp vải mềm mại, nở một nụ cười lịch thiệp với cô.

Trong khoang máy bay với ánh sáng dịu nhẹ, mái tóc hơi cúi xuống của hắn che khuất nửa nốt ruồi nhạt dưới mắt trái, giấu vài tia sáng khó tả trong đôi đồng tử đen láy.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, khiến người ta có cảm giác như bước vào một dòng sông đóng băng mỏng.

Khuôn mặt này, cô tiếp viên đã thấy rất nhiều lần trên màn ảnh. Giờ đây khi nó xuất hiện phóng đại trước mặt mình, dù có chuyên nghiệp đến mấy, cô cũng không khỏi khựng lại trong thoáng chốc.

Một lúc sau, cô mới lấy lại được bình tĩnh, nghiêm túc nói thêm câu cuối cùng:

"Chào mừng ngài trở lại Thân Lam, Phó tiên sinh."

Giọng nói trong trẻo vọng bên tai, nhưng Phó Yến Dung chẳng có phản ứng gì. Hắn chỉ chống cằm, hờ hững nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm thành phố rực rỡ ánh đèn trong đêm tối.

Thân máy bay bằng kim loại lướt qua hoàng hôn, dải đèn bên ngoài cửa sổ như những mảnh vàng lá vụn vỡ, trải dài trên đường băng sân bay quốc tế Vân Cảng.

...

Xe của công ty đã vào sân đỗ máy bay để đón, Phó Yến Dung cúi người lên xe, chặn lại mọi ánh mắt tò mò phía sau.

Trợ lý mới đã chờ sẵn trong xe từ sớm, lúng túng đưa cho hắn một chiếc điện thoại mới, bên trong đã gắn sẵn sim trong nước cũ của Phó Yến Dung.

Đồng thời, trợ lý cẩn thận tự giới thiệu: "Chào anh Phó, em là trợ lý mới của anh, Tôn Giai Ninh, anh cứ gọi em là Tiểu Tôn, anh Thừa chắc đã nói với anh về em rồi."

Phó Yến Dung tư thế lười nhác tựa nghiêng vào ghế, vừa gật đầu vừa mở khóa màn hình điện thoại.

Vừa mở ứng dụng mạng xã hội, hàng nghìn hàng vạn tin nhắn như thủy triều tràn về. Phó Yến Dung chẳng thèm nhìn đã bấm xóa tất cả, rồi thong thả mở cửa hàng ứng dụng, tải về mấy game mobile hắn thích chơi.

Trợ lý thấy hành động của hắn và thanh tải về đang bò chậm trên màn hình, ngồi không yên vội mở lời: "Anh Phó, xin lỗi, em quên chuẩn bị trước..."

"Đừng căng thẳng thế." Phó Yến Dung ngẩng mắt lên, khóe mắt cong nhẹ về phía cậu ta, trông rất dễ nói chuyện: "Đây không phải phạm vi công việc của cậu, tôi cũng không ăn thịt cậu đâu."