Tận Thế: Không Gian Trong Tay, Ta Làm Cá Mặn

Chương 5

Mưa càng lúc càng lớn. Những hạt nước nặng trịch đập ầm ầm vào cửa kính, khiến cả căn phòng như đang bị một thế lực vô hình vây hãm. Tiếng gió gào thét ngoài kia không hề có dấu hiệu suy giảm, mà ngược lại, ngày càng dữ dội hơn.

Vãn Nguyệt đứng bên cửa sổ, kéo nhẹ một góc rèm để quan sát.

Phía dưới, đường phố đã biến thành những dòng sông chảy xiết. Nước dâng lên quá đầu gối, cuốn theo rác rưởi và những mảnh vỡ từ các cửa hàng bị hư hại. Một chiếc xe hơi trôi lững lờ theo dòng nước, đèn xe vẫn còn sáng, nhưng bên trong không có ai.

Ở góc phố đối diện, một nhóm người đang tranh giành thứ gì đó trước cửa hàng tiện lợi. Một người đàn ông xông vào, giật mạnh chiếc túi trên tay một người phụ nữ, đẩy cô ngã xuống nước. Cô ta hét lên, nhưng không ai quay lại giúp đỡ. Những kẻ khác chỉ chăm chăm gom lấy những hộp đồ ăn và nước uống cuối cùng.

Cảnh tượng này không còn xa lạ trong mấy ngày này. Vãn Nguyệt thở dài, kéo rèm cửa lại. Thế giới đang sụp đổ từng chút một.

Cô kiểm tra lại vật tư trong không gian tùy thân, xem đây là một chút chỗ dựa tinh thần cho cô trong lúc này. Tất cả những thứ cô thu gom được vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Từng kiện hàng được sắp xếp ngay ngắn bên trong không gian rộng lớn, như một siêu thị thu nhỏ chỉ thuộc về cô.

Không chỉ có thực phẩm, mà còn có thuốc men, dụng cụ sinh tồn, quần áo, vũ khí lạnh, pin dự phòng... tất cả đều được chuẩn bị kỹ lưỡng. Cô có thể sống sót qua bất kỳ thảm họa nào.

Nhưng có một vấn đề. Cô không thể ở lại đây lâu. Khách sạn này khá kiên cố, nhưng nó nằm ngay trung tâm thành phố, nơi hỗn loạn đang dần vượt ngoài tầm kiểm soát. Sau cơn bão, sẽ có những kẻ liều lĩnh tràn ra đường, cướp bóc mọi thứ còn sót lại.

Cô cần một nơi an toàn hơn. Vãn Nguyệt mở bản đồ, lướt mắt tìm kiếm. Những khu vực đông dân cư bị gạch bỏ ngay lập tức. Cô cần một nơi hẻo lánh, cao ráo, không dễ bị lũ lụt cuốn trôi. Ánh mắt cô dừng lại ở một khu biệt thự bỏ hoang trên một ngọn đồi ngoại ô. Cách trung tâm khoảng 30km. Cao hơn mực nước biển, tránh được nguy cơ ngập lụt. Xa khu dân cư, giảm thiểu nguy cơ bị cướp bóc. Có đất trống, có thể trồng trọt và chăn nuôi lâu dài.

Đó chính là nơi cô cần đến. Nhưng không phải bây giờ. Cơn bão vẫn còn hoành hành. Gió mạnh đến mức có thể quật ngã một người trưởng thành nếu bước ra ngoài. Đường phố ngập nước, tầm nhìn kém, cây đổ ngổn ngang... Rời đi vào lúc này chẳng khác nào tự sát. Cô phải đợi.

Vãn Nguyệt kiểm tra lại cửa nẻo, đóng chặt tất cả các lối ra vào. Cô lấy một ít thức ăn ra khỏi không gian, pha một ly trà nóng rồi ngồi xuống bên giường, bật tivi lên.

Màn hình lập tức hiện ra hình ảnh phát sóng trực tiếp từ đài tin tức:

"Cơn bão số 17 đã đổ bộ vào đất liền với sức gió giật cấp 15. Nhiều tuyến đường đã bị chia cắt do ngập lụt. Hàng loạt vụ mất điện xảy ra trên diện rộng. Chính quyền khuyến cáo người dân không ra khỏi nhà và tích trữ lương thực, nước sạch..."

Hình ảnh những con đường chìm trong biển nước, những tòa nhà bị gió bão tàn phá, xe cộ lật nghiêng, cây cối gãy đổ... tất cả đều như một bộ phim về ngày tận thế.

Cô lặng lẽ nhìn màn hình, lòng dậy sóng. Cô không biết liệu có ai sẽ cố gắng xông vào khách sạn này hay không, nhưng cô không bao giờ để mình rơi vào thế bị động.

Sau khi chắc chắn vẫn an toàn, cô tắt đèn, nằm xuống giường, nhắm mắt. Bên ngoài, gió vẫn gào thét, mưa vẫn trút xuống không ngừng.