Tận Thế: Không Gian Trong Tay, Ta Làm Cá Mặn

Chương 3

Vãn Nguyệt nhanh chóng rời khỏi không gian, quay trở lại căn phòng khách sạn tĩnh lặng. Ngoài trời, tiếng mưa trút xuống mỗi lúc một lớn, gió giật mạnh đến mức làm cửa sổ rung lên bần bật.

Cô không còn thời gian để chìm đắm trong cảm xúc nữa. Ngay lúc này, điều quan trọng nhất là tận dụng lợi thế của mình, không gian.

Nếu như cô có thể thu thập đủ vật tư trước khi bão quét qua thành phố, cô sẽ có cơ hội sống sót lâu dài mà không cần tranh giành với người khác.

Nghĩ đến đây, cô lập tức hành động. Cô mở điện thoại lên, nhưng đúng như dự đoán, tín hiệu đã chập chờn. Một số trang tin tức vẫn còn cập nhật, nội dung đều là cảnh báo về trận bão kinh hoàng sắp tới.

"Mưa lớn kéo dài, nước biển dâng cao, khu vực ven biển có nguy cơ bị nhấn chìm…"

Không cần đọc thêm, cô cũng biết tình hình sẽ tệ đến mức nào.

Cô nhanh chóng kiểm tra ví tiền, còn khá nhiều tiền mặt và thẻ ngân hàng, trong thẻ hiện có không ít tiền do cô mới nhận được một khoản lớn từ đầu tư cổ phiếu. Nhưng nếu mất điện hoặc hệ thống ngân hàng bị tê liệt, thẻ sẽ trở nên vô dụng.

Cô không thể chần chừ thêm nữa. Mặc vào áo khoác chống thấm nước, đội mũ, cô cầm theo ô, thuê một chiếc xe bán tải rời khỏi khách sạn.

Ngoài đường, cảnh tượng hỗn loạn không khác gì trong phim tận thế. Người ta chen chúc trong siêu thị, tranh giành từng thùng mì gói, từng chai nước. Các kệ hàng dần trống trơn, nhân viên thu ngân thậm chí không kịp quét mã mà chỉ nhận tiền mặt.

Cô không có thời gian để lãng phí trong những đám đông hỗn loạn này. Thay vì lao vào siêu thị lớn, cô chọn đi đến Trung tâm bán sỉ của thành phố, đường xá có hơi xa nhưng ở đó có thể mua được số lượng lớn hàng hóa và có kho hàng để chứa.

Chiếc xe bán tải băng qua những con đường trơn trượt, nước mưa quất vào kính chắn gió tạo nên những âm thanh lộp bộp liên hồi. Dù trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng mây đen dày đặc khiến cảnh vật xung quanh u ám, như thể đang báo hiệu một cơn đại nạn sắp ập đến.

Vãn Nguyệt nắm chặt vô lăng, giữ tốc độ ổn định. Trung tâm bán sỉ cách khách sạn khoảng mười lăm cây số, nhưng với tình trạng giao thông hiện tại, cô không chắc mình có thể đến nơi trước khi mọi thứ bị càn quét hết.

Dọc đường, cô nhìn thấy những cảnh tượng hỗn loạn khắp nơi: người dân kéo nhau đến các cửa hàng, xe cộ nối đuôi nhau chặn kín lối đi, một số kẻ thậm chí còn lao vào giật đồ của người khác. Cô mím môi, nhấn ga tăng tốc.