Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Chương 3: Thiếu niên trong bệnh viện

"Khó chịu thật..."

Hứa Hạ cảm giác hộp sọ mình như bị ai đó xé toạc ra thành tám mảnh, chỉ còn một đống óc quay cuồng dữ dội trên đầu, khiến cô muốn nôn mửa.

Cô chỉ nhớ mang máng, con kỳ lân - tọa kỵ của tiểu sư muội ở Côn Luân phái - bỗng nhiên nổi điên, không chỉ quấy rối khắp linh điền mà còn làm bị thương các đệ tử ngoại môn phụ trách chăm sóc linh điền. Hứa Hạ là một trong những kẻ xui xẻo nhất, bị kỳ lân đá trúng một chân, lăn vào trong linh điền, ngất lịm đi ngay lập tức.

Mình cư nhiên còn sống sao...

Hứa Hạ nỗ lực nhớ lại chuyện trước kia, dùng hết sức lực mới miễn cưỡng ngồi dậy, mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy một thiếu niên dáng người cao gầy đang ngồi trên ghế mép giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Thiếu niên chừng mười tám, mười chín tuổi, mặc áo hoodie trắng đơn giản và quần soóc thể thao. Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua mái tóc xõa dừng trên giữa mày, đuôi mắt dài hơi cong lên, lông mi thon dài, ánh nắng vụn chiếu lên sống mũi cao thẳng, tạo nên bóng mờ nhạt trên má. Dù nhắm mắt lại cũng không khó nhận ra chàng trai này có vẻ ngoài cực phẩm, chỉ là lúc này anh ta đang nhíu mày, có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn.

Hứa Hạ đang thầm cảm thán không biết vị sư đệ này là người ở nhánh nào, sao lại có diện mạo tuấn tú đến vậy, cô chưa từng gặp bao giờ, thì bỗng nhiên như có một đạo thiên lôi giáng xuống, khiến nàng nghẹt thở.

Không đúng, anh ta mặc áo hoodie!

Đây không phải Tiên giới!

Có lẽ do Hứa Hạ cựa mình gây ồn nên chàng trai tỉnh giấc. Anh mở to mắt, ánh nhìn trong veo, phảng phất nét ngạo nghễ giữa đôi mày, nhưng tâm trạng thì hình như không được tốt lắm. Anh ta nhìn Hứa Hạ từ trên xuống dưới, từ mái tóc rối bù đến quầng thâm mắt, khoanh tay trước ngực, cười khẩy một tiếng:

“Cuối cùng thì chị cũng tỉnh.”

“Tôi… Tôi đang ở bệnh viện à?”

Hứa Hạ cứ ngỡ mình đang mơ. Dù sao thì cô đã sống ở giới Tu Tiên hơn ba trăm năm rồi, lâu lắm rồi không mơ thấy cảnh tượng kiếp trước.

Chỉ đến khi những âm thanh ồn ào xung quanh ngày càng rõ ràng dội vào đầu, cô mới chợt bừng tỉnh.

“Đương nhiên là ở bệnh viện rồi, chị còn tưởng mình xuyên không à?”

Mạnh Dư An liếc nhìn Hứa Hạ vẫn còn đang ngơ ngác. Cô gái trên giường bệnh hơi mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt xinh xắn, nhưng có lẽ do thức khuya lâu ngày nên sắc mặt vàng vọt, mắt thâm quầng.

Đúng chuẩn một khuôn mặt dân văn phòng.

Bĩu môi, anh ta thu hồi ánh mắt, đứng dậy vặn vẹo thân thể cứng đờ. Ngồi cả đêm, cái lưng muốn gãy làm đôi.

Mạnh Dư An thầm rủa, tất cả tại cậu út, bỏ người ta lại rồi chuồn trước, hại anh phải ngồi trên ghế cả đêm, ngửi toàn mùi thuốc sát trùng.

“Ê, kia ơi, chị thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Cậu thiếu niên nhướng mày hỏi.

Mạnh Dư An cúi người kê bàn ăn lên giường, rồi xách hộp cơm để bên cạnh.

“Bác sĩ bảo chị bị thiếu máu não do thức khuya nhiều, tiện thể bị sốc, phải nghỉ ngơi nhiều vào, ăn uống điều độ, đừng ăn đồ dầu mỡ.”

"Sốc à? Ờ... Được rồi."

Hứa Hạ tròn xoe mắt, môi nhợt nhạt.

Lúc này cô mới hiểu ra, đây là hậu quả của việc mình thức đêm làm việc đến chết ở kiếp trước, rồi được đưa đến bệnh viện.

Mình đã sống lại!

Mình không chết!

Hứa Hạ không khỏi thấy tim đập thình thịch, như có con thú nhỏ đang cào xé l*иg ngực, muốn nhảy ra ngoài.