Vai Diễn Cuối Cùng

Chương 1

Đầu mùa thu, thành phố H đón những cơn gió se lạnh len lỏi qua từng góc phố. Ánh nắng sớm lười biếng buông xuống xuyên qua những tòa cao ốc, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đường còn vương hơi sương.

Buổi sáng của một ngày thường trong tuần, phố xá tấp nập, nhịp sống hối hả cuốn mọi người vào guồng quay quen thuộc. Người vội vã đến cơ quan, kẻ tất bật mua bán ở chợ sớm, phụ huynh lách xe trên đường đưa con đến trường. Ở góc quán ven đường, cũng có nhiều người vô cùng thư thả ngồi đó từ từ thưởng thức bữa sáng với ổ bánh mì nóng hổi và một ly cà phê đậm vị.

Giữa dòng chảy hối hả ấy, một chiếc xe bảy chỗ màu đen lặng lẽ dừng bên lề đường. Năm phút trôi qua, nó vẫn đứng yên như một điểm lặng giữa nhịp sống náo nhiệt giữa lòng thành phố.

Đối diện là nhà hàng Long Đình, một nơi chuyên phục vụ những món ăn sáng Quảng Đông chính thống. Nhà hàng này tọa lạc ngay trục đường chính của quận 1, vị trí đắc địa đủ để nói lên đẳng cấp của thực khách ra vào nơi này. Chỉ cần nhắc đến chủ nhân hay khách quen của nhà hàng, e rằng không ít người sẽ cảm thấy “bỏng tay” khi chạm vào họ.

Bên trong xe, Chi Thạc lười biếng tựa đầu vào ghế, ánh mắt hờ hững nhìn qua ô cửa kính. Ngón tay thon dài thong thả lướt trên màn hình điện thoại, nhưng dường như tâm trí lại chẳng đặt vào bất cứ thứ gì trên đó.

Người đàn ông ngồi ghế lái, quản lý của Chi Thạc, anh đã nhẫn nại chờ đợi suốt năm phút, cuối cùng không nhịn được nữa, anh tháo dây an toàn định bước xuống mua đồ ăn, anh khựng lại như vừa nhớ ra chuyện gì đó, anh ngoái đầu ra sau hỏi một câu.

“Em không định xuống mua đồ ăn sáng sao?”

“Em đang chọn món.” Chi Thạc vẫn không rời mắt khỏi màn hình. “Có menu trên website của nhà hàng nè.”

Quản lý bất đắc dĩ cười khẽ, hỏi bâng quơ: “Bình thường em ăn sáng món gì?”

Chi Thạc ngả đầu ra sau ghế, giọng nói mang theo vài phần uể oải: “Bình thường em ăn trong mơ… thèm món gì thì mơ về món đó.”

“Vậy hôm nay mắc cái chứng gì mà đòi mua đồ ăn sáng?”

“Đánh giá trên mạng tốt lắm. Tiện đường về nên em muốn ăn thử thôi.” Cậu dừng một chút, rồi hờ hững nói tiếp: “Mua về cho mấy anh em ở nhà ăn, ủng hộ tinh thần cho em út với anh ba đi quay chương trình thực tế.”

Quản lý khẽ nhướng mày, giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Không tốt cũng không được… một bữa ăn sáng tốn mấy triệu mà. Tiện đường của em là từ sân bay đánh sang quận 1 chạy mất 2 tiếng đồng hồ hả?”

Nói xong, anh liếc nhìn Chi Thạc một cái, xác nhận rằng không có ai xung quanh, liền tranh thủ lên tiếng: “Sẵn tiện không có ai ở đây, Chi Thạc à, sau này em có thể nhận vài chương trình game show được không? Em cứ pass hết cho mấy anh em trong nhóm là không được đâu.”

Chi Thạc nghe vậy chỉ nhướng mày, khóe môi khẽ cong nhưng không đáp lại. Trong ánh mắt cậu có chút trêu chọc, nhưng nhiều hơn vẫn là sự thờ ơ thường thấy.

Nếu không phải Chi Thạc có nhiều fan, cũng không có tên ngu ngốc nào muốn mang theo một nghệ sĩ lười biếng như vậy cả.