Thiên Hạ Vô Song

Chương 1: Sát Thần Sống Lại

Đau.

Cơn đau xé rách toàn thân như thể từng tế bào đều bị nghiền nát rồi sắp xếp lại. Hơi thở của Lâm Khuynh Nguyệt ngắt quãng, cổ họng khô rát như có ai đó đổ cát vào.

Ký ức xa lạ tràn vào não bộ, đập thẳng vào ý thức của nàng như một dòng lũ dữ.

Đây là đâu?

Không phải phòng thí nghiệm lạnh lẽo đầy mùi hóa chất, cũng không phải chiến trường mạt thế với zombie gào rú.

Nàng nhìn xung quanh, phát hiện mình đang nằm trên giường gỗ chạm trổ tinh xảo, màn lụa trắng buông rũ, không khí thoang thoảng hương trầm.

Trí nhớ của nguyên chủ lập tức ùa đến.

Nữ phụ bị người người ghét bỏ, Lâm Khuynh Nguyệt.

Là đích trưởng nữ của Lâm phủ, thân phận tôn quý, là cháu ruột của hoàng đế, có thể xem như ngậm thìa vàng từ bé. Nhưng nàng ta ngu dốt, kiêu căng, ác độc, làm ra vô số chuyện hại người. Nàng ta đố kỵ với nữ chính, dùng đủ thủ đoạn hãm hại, cuối cùng bị nam chính một mũi tên bắn chết, chết không toàn thây.

Còn bây giờ, nàng – Sát Thần số 7 – lại sống trong thân xác này.

Ngón tay Lâm Khuynh Nguyệt siết chặt chăn, con ngươi trầm xuống.

Một thế giới không có tang thi, không có phòng thí nghiệm, không có những cơn đau thấu xương từ các cuộc thí nghiệm tàn khốc. Một cơ thể khỏe mạnh không bị cải tạo bằng thuốc độc.

Thú vị.

Nàng ngồi dậy, đúng lúc màn trướng bị vén lên, một nha hoàn quỳ rạp xuống đất, giọng run rẩy:

"Tiểu thư, ngài tỉnh rồi! Ngài đừng trách nô tỳ, là lão gia bảo nô tỳ không được mời đại phu..."

Lâm Khuynh Nguyệt cúi mắt, trầm ngâm suy nghĩ.

Người cha ruột Lâm Viễn Chương của nguyên chủ cực kỳ chán ghét nàng, từ lâu đã không coi nàng là nữ nhi. Mấy ngày trước nàng ta cố tình giẫm lên váy của nữ chính khiến nàng ta ngã xuống hồ sen. Hoàng đế giận dữ trách phạt, Lâm Viễn Chương nhân cơ hội nhốt nàng trong viện, không cho ai đến thăm nom, mặc nàng tự sinh tự diệt.

Nguyên chủ bị sốt cao ba ngày ba đêm, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn, để nàng xuyên vào.

"Tiểu thư, ngài có muốn nô tỳ đi cầu phu nhân không?"

Nha hoàn nơm nớp lo sợ nhìn nàng, chỉ sợ vị tiểu thư ác độc này lại phát giận.

Lâm Khuynh Nguyệt chậm rãi vươn tay, sờ lên mặt mình. Da dẻ mịn màng, không có sẹo, không có vết thương. Không còn những dấu vết thí nghiệm ghê rợn trên người nàng nữa.

Đôi mắt nàng trầm xuống.

Sống lại một lần, sao có thể chịu cảnh bị chèn ép?

"Không cần." Nàng chậm rãi mở miệng, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh băng. "Đi mua cho ta một pho tượng Phật."

Nha hoàn sững sờ.

"Pho... pho tượng Phật?"

Lâm Khuynh Nguyệt dựa vào gối, nhàn nhạt nói: "Tốt nhất là dát vàng sáng chói."

...

Tin tức truyền ra, cả Lâm phủ náo loạn.

Mọi người còn tưởng vị tiểu thư kiêu ngạo này bị sốt đến hỏng đầu.

"Khuynh Nguyệt bỗng nhiên muốn thờ Phật?"

"Không phải nàng ta muốn dùng chiêu này để cầu hoàng thượng tha thứ chứ?"

"Làm màu mà thôi!"

Lâm Viễn Chương nghe tin, chỉ hừ lạnh, hoàn toàn không để vào mắt.

Nhưng đến khi pho tượng Phật dát vàng cao ba thước được rước vào sân viện của Lâm Khuynh Nguyệt, cả phủ đều chấn động.

Mọi người nghĩ rằng nàng thật sự tỉnh ngộ, muốn ăn chay niệm Phật, từ bỏ tranh đấu.

Nhưng đâu ai ngờ, bên trong căn phòng trầm lặng đó, Lâm Khuynh Nguyệt ngồi trước tượng Phật, khóe môi nhẹ cong.

Tượng Phật, là để nàng kiềm chế sát tính.

Còn những kẻ đã từng sỉ nhục, chà đạp nàng...

Sẽ sớm phải trả giá!