Ban đầu, phó đạo diễn chỉ nhớ về Trần Ánh Lê như thế này:
Vợ của Giang Định.
Cô vợ hay gây sự vô lý của Giang Định.
Cô vợ sắp ly hôn, sống như người xa lạ với Giang Định.
Tin tức trên báo chí và hot search trên Weibo ba ngày hai bữa lại có tin đồn về Trần Ánh Lê, mua thông tin chuyến bay, thông tin khách sạn của chồng rồi đầu bù tóc rối bám riết lấy anh ta. Lập tài khoản phụ trên Weibo, tự biên tự diễn, đăng ảnh đồ đôi các kiểu, giả vờ như cô và Giang Định vẫn còn rất ân ái.
Nghe nói năm đó họ kết hôn cũng có uẩn khúc.
Là cô đã lên kế hoạch trước, gạo nấu thành cơm, còn nói dối là mình có thai để ép Giang Định đăng ký kết hôn.
Phó đạo diễn nghĩ đến những chuyện này mà lắc đầu, xinh đẹp như tiên nữ giáng trần, sao lại nghĩ quẩn như vậy chứ?
“Cô Trần, lát nữa còn một cảnh nữa, quay xong là hôm nay cô hết cảnh rồi.”
“OK, tôi biết rồi.”
Bộ phim Trần Ánh Lê đang đóng là phim cổ trang tiên hiệp, cô là một nữ minh tinh không mấy tên tuổi, không những không nổi tiếng mà còn có rất nhiều anti-fan, cô đóng vai nữ phụ độc ác trong phim, bên sản xuất thấy hình tượng của cô khá phù hợp với nhân vật này nên không do dự mời cô tham gia.
Trần Ánh Lê tiếp tục ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, nhìn trời ngẩn người.
Cô ngồi trên ghế nhựa, chìm sâu vào suy nghĩ, hay là lại vào mấy diễn đàn hóng chuyện xem mấy năm nay mình có tin đồn gì không nhỉ?
Xem phản ứng của mọi người, hình như mấy năm nay cô thật sự không được yêu thích cho lắm.
---
Trang Tích Hải đột nhiên giật lấy điện thoại nhét vào tay cô, tức giận dậm chân bình bịch, mặt lúc trắng lúc xanh, giận không thể rèn sắt thành thép chỉ vào cô: “Sao em lại dùng cái tài khoản ‘ai-cũng-biết-là-em’ trên Weibo để mắng Tôn Nguyệt Âm nữa rồi?”
Trần Ánh Lê: “...”
Tôn Nguyệt Âm là ai?
Trang Tích Hải giận dữ: “Cô ta chỉ là nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty của Giang Định thôi, thật sự không có quan hệ gì với Giang Định cả, em nói xem, Giang Định bây giờ đã phiền em lắm rồi, em làm như vậy chỉ khiến anh ấy càng thêm ghét em thôi.”
Trần Ánh Lê qua lời của quản lý chắc chắn rằng Giang Định đúng là chồng mình.
Hình như cô còn rất thích chồng mình nữa?
Cô “Ừ” một tiếng, lựa lời rồi mới hỏi: “Có phải em rất thích Giang Định không?”
Trang Tích Hải không nhịn được trợn mắt: “Em phát cuồng vì cậu ta lâu rồi đó.”