"Ngươi nói gì? Ngươi nói nhầm rồi? Đối tượng công lược của ta không phải là Lục Cẩn Chi?"
"Ta đeo bám suốt ba năm mười một tháng, cả thiên hạ đều nghĩ ta nhất định sẽ gả cho Lục Cẩn Chi, vậy mà bây giờ ngươi nói với ta rằng, mục tiêu công lược không phải là hắn?"
"A! Ngươi nói lại lần nữa xem! Cái hệ thống rách nát này! Ta muốn xử đẹp ngươi!"
Kiều Ngâm tức giận đến mức liên tục đấm giường. Chiếc giường hoa lê điêu khắc tinh xảo, vậy mà bị nàng đấm đến mức rung lên bần bật.
Nàng không chỉ muốn đấm giường, mà còn muốn trực tiếp đập đầu vào thành giường chết quách đi cho xong. Sao nàng lại xui xẻo đến mức này chứ?!
Bốn năm trước, vì một vụ tai nạn xe hơi, nàng xui xẻo xuyên đến triều đại xa lạ này và bị trói buộc với một hệ thống công lược kỳ quái.
Hệ thống nói với nàng, chỉ cần công lược được Lục Cẩn Chi thì nàng sẽ có thể sống lại.
Thời hạn là bốn năm, nếu không thành công trong thời gian quy định thì hệ thống sẽ trực tiếp xóa sổ nàng.
Vì mạng sống của mình mà nàng đã không tiếc liêm sỉ, bất kể nắng mưa, đeo bám theo đuổi hắn suốt ba năm mười một tháng! Không phải ba ngày, không phải ba tháng, mà là ba năm mười một tháng!
Vậy mà hôm nay, cái hệ thống trời đánh này lại nói với nàng rằng nàng công lược nhầm người rồi! Hơn nữa, thời gian đã dùng không thể lấy lại, nàng chỉ còn đúng một tháng để hoàn thành nhiệm vụ!
“Chỉ còn một tháng, ngươi bảo ta đi công lược một nam nhân khác?”
“Thà gϊếŧ ta luôn cho rồi!”
Kiều Ngâm nhào lên giường, gục mặt khóc rống không ngừng, nàng thật sự không muốn sống nữa, chết quách cho xong!
[Dù không có BUG thì với thời gian còn lại chỉ một tháng, cô cũng không công lược được Lục Cẩn Chi đâu. Chi bằng cô đổi sang người khác, may ra còn có cơ hội.] Hệ thống rụt rè nói.
“Vậy tức là ta còn phải cảm ơn ngươi sao?”
[Không cần cảm ơn, phục vụ ký chủ là nghĩa vụ của ta.]
“Cảm ơn cả nhà ngươi ấy!”
[…]
Hệ thống im lặng hồi lâu, rồi mới nói:
[Như một sự bù đắp, ta đã tranh thủ được một quyền lợi cho ký chủ: Giảm độ khó của nhiệm vụ. Chỉ cần trong vòng một tháng, khiến đối tượng công lược mới rung động, sẽ được coi là hoàn thành nhiệm vụ.]
Kiều Ngâm bật dậy khỏi giường như cá chép quẫy nước.
Trước đây, nhiệm vụ yêu cầu đối tượng công lược phải toàn tâm toàn ý yêu nàng thì mới có thể kích hoạt chia sẻ sinh mệnh, giúp nàng sống lại.
Lục Cẩn Chi là kẻ lạnh mặt lạnh lòng, ba năm mười một tháng qua, nàng tận tâm tận lực, quan tâm săn sóc, nhưng ngay cả một nụ cười cũng không đổi được, huống chi là động tâm động tình.
Hệ thống chết tiệt này nói không sai, dù có thêm một tháng thì nàng cũng không công lược nổi Lục Cẩn Chi, vậy chi bằng cược một phen với người khác.
Một tháng, làm người ta động lòng.
Ừm, cược một lần.
"Rầm."
Cánh cửa phòng bị đẩy mạnh từ bên ngoài, Kiều Mặc – đại ca của Kiều Ngâm, cùng nha hoàn Bích Châu hớn hở bước vào, trên mặt tràn đầy phấn khích.
"Tiểu thư, hai bà tử giỏi bơi lội đã chuẩn bị xong, tối nay nhất định có thể giúp người chết mà không hối tiếc!"
Kiều Mặc vỗ ngực bảo đảm: "Muội yên tâm, chỉ cần muội chết, ta lập tức bắt Lục Cẩn Chi chịu trách nhiệm! Muội còn sống thì hắn phải cưới muội. Muội chết... Phì phì, tất nhiên muội sẽ không chết rồi!"
Hôm nay là sinh thần của Lục Cẩn Chi, giống như những năm trước, Kiều Ngâm một tay lo liệu, rầm rộ chuẩn bị tiệc mừng cho hắn.
Năm nay, nàng dốc hết gia sản, bao trọn khu vườn nổi tiếng nhất kinh thành – Tập Phương Viên, tỉ mỉ trang trí từng ngóc ngách, còn mời tất cả công tử tiểu thư quyền quý trong thành đến dự tiệc mừng sinh thần hắn.
Vì kỳ hạn bốn năm sắp đến, Kiều Ngâm đã cùng đường mạt lộ, quyết định dùng đến kế sách cuối cùng – khổ nhục kế.
Nàng dự định tối nay sẽ vứt bỏ hết tự tôn, một lần nữa tỏ tình với Lục Cẩn Chi. Nếu hắn vẫn từ chối thì nàng sẽ nhảy xuống hồ tự vẫn ngay tại chỗ, mục đích là bức hôn.
Đây là lần "công lược" cuối cùng của nàng đối với Lục Cẩn Chi.
Dù hệ thống không gặp lỗi thì qua đêm nay, nàng cũng sẽ từ bỏ nhiệm vụ chinh phục hắn và dành tháng cuối cùng của mình cho những việc khác.
Ví dụ như nói lời từ biệt với người nhà Kiều gia.
Nàng là nhị tiểu thư thất lạc nhiều năm của phủ Tĩnh An Hầu, đến bốn năm trước mới được đón về nhà. Mẫu thân Kiều Ngâm đã sớm qua đời, trong nhà chỉ còn phụ thân Kiều Chấn Đông và đại ca Kiều Mặc.
Phụ tử Kiều gia tự thấy áy náy với nàng, suốt bốn năm qua yêu thương cưng chiều, không gì không đáp ứng.
Đặc biệt là vị đại ca này.
Nàng đeo bám Lục Cẩn Chi suốt bốn năm, chẳng biết đã chịu bao nhiêu ánh mắt khinh thường và chế giễu, cũng khiến danh tiếng Kiều gia bị ảnh hưởng nặng nề, đến mức Kiều Mặc còn chưa thể lấy vợ.
Nhưng hắn chưa từng trách móc lấy một câu, trái lại còn khen nàng có dũng khí, ngay cả cành cao nhất kinh thành cũng dám trèo.
Nhìn hai người đang hưng phấn trước mặt, Kiều Ngâm khó khăn mở lời: "Kế hoạch thay đổi rồi. Muội không muốn gả cho Lục Cẩn Chi nữa."
Kiều Mặc và Bích Châu đồng loạt trợn tròn mắt: "Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?"
Kiều Ngâm không biết giải thích thế nào, chỉ phất tay nói: "Dù sao thì từ giờ trở đi, ta không thích Lục Cẩn Chi nữa. Các người cũng đừng nhắc đến hắn trước mặt ta, xui xẻo!"
Bích Châu và Kiều Mặc liếc nhìn nhau một cái, rồi lại nhìn nhau thêm lần nữa. Trong mắt đối phương, họ thấy được sự kinh ngạc, nghi hoặc, và... cuồng hỉ.
"Tiểu thư, người nói thật chứ? Người không thích Lục Thế Tử nữa sao? Vậy tiệc tại Tập Phương Viên tối nay thì sao? Có cần hủy không? Thiệp mời đã gửi đi hết rồi, giờ này chắc khách khứa cũng đã đến nơi rồi."
Hủy?
Đó là khu vườn nàng bỏ tiền thật ra thuê, chính nàng còn chưa được thưởng thức trọn vẹn một lần. Ai biết sau này còn cơ hội hưởng thụ hay không?
Kiều Ngâm đau lòng vô cùng: "Không cần hủy, yến tiệc vẫn tiếp tục, nhưng đổi đối tượng được chúc mừng. Ta không muốn mừng sinh thần Lục Cẩn Chi nữa, mà muốn mở tiệc chiêu đãi Định Quốc Tướng quân – Tạ Ngộ An!"
Kiều Mặc và Bích Châu đồng thanh kêu lên: "Tạ Ngộ An?"
Kiều Ngâm gật đầu: "Đúng, chính là Tạ Ngộ An! Từ giờ trở đi, yến tiệc này là để dành cho hắn."
Kiều Mặc vỗ trán một cái, giơ ngón tay cái về phía Kiều Ngâm: "Hiểu rồi! Muội không dùng khổ nhục kế nữa mà đổi sang "lạt mềm buộc chặt’ đúng không? Muội đúng là Tôn Tử tái thế..."
Kiều Ngâm: "...... Cái gì mà ‘lạt mềm buộc chặt’, ta nói thật đấy! Thôi không đôi co với huynh nữa, ta phải đến Tập Phương Viên gặp Tạ Ngộ An đây."
Nàng vừa đi được hai bước, đã bị Bích Châu kéo chặt tay lại. Bích Châu hoảng hốt nhìn nàng: "Tiểu thư, người đừng dọa nô tỳ! Lục Thế Tử từ chối người đâu phải một lần hai lần, cùng lắm thì chúng ta lại bắt đầu từ đầu, sao người lại hồ đồ như vậy chứ?"
Kiều Ngâm tức đến nghẹn: "Phải nói thế nào thì các người mới tin đây? Lần này không phải Lục Cẩn Chi từ chối ta, mà là ta đá hắn!"
Bích Châu sững sờ, nhỏ giọng nhắc nhở: "Nhưng tiểu thư, tối nay người đâu có gửi thiệp mời cho Tạ tướng quân đâu ạ."
Kiều Ngâm cứng đờ cả người.
Nàng quên mất, nàng căn bản còn chưa quen biết Tạ Ngộ An, thậm chí còn chẳng biết dáng vẻ hắn ra sao.
"Vậy mau mau viết một tấm thiệp, gửi đến phủ tướng quân ngay!"
Kiều Ngâm vội vàng ra lệnh, nhưng ngay sau đó lại đổi ý: "Thôi khỏi, ta tự mình đi mời!"
Phu quân tương lai của nàng, tất nhiên nàng phải đích thân đến gặp mặt một lần.