Tôi tỉnh dậy giữa một căn phòng xa lạ, rộng lớn và lạnh lẽo.
Trần nhà cao, sơn trắng tinh tươm, đèn chùm pha lê lấp lánh trên đầu, hắt xuống ánh sáng dịu nhẹ. Chiếc giường tôi nằm mềm mại đến mức lún cả người, chăn bông thơm phức, mát lạnh quấn lấy tôi như thể muốn vỗ về giấc ngủ thêm lần nữa.
Tôi mơ màng một lúc lâu, đầu óc đặc quánh lại như một nồi cháo nguội.
Rồi đột nhiên, ký ức ùa về như một cơn sóng dữ—tôi bị bán để trả nợ.
Và chủ nợ… chính là cái tên giám đốc lạnh lùng như tượng sáp kia.
Tôi giật mình bật dậy, mắt đảo quanh, cố gắng đánh giá tình hình. Căn phòng này to đến mức nếu tôi có chạy ba vòng thì chắc cũng không đυ.ng được vào tường. Một bên có cửa sổ sát đất, rèm trắng nhẹ nhàng tung bay theo làn gió. Cửa ra vào nằm ở góc bên kia, gỗ dày, khóa chắc nịch.
Tôi chầm chậm hít vào một hơi.
Có vẻ như… tôi bị giam lỏng rồi.
Không thể nào để yên như vậy được.
Tôi quăng chăn, nhón chân xuống giường, cố gắng không gây ra tiếng động. Lạnh. Sàn đá cẩm thạch mát rượi làm tôi rùng mình. Nhưng tôi không có thời gian để quan tâm đến điều đó.
Điểm quan trọng là phải thoát ra khỏi đây.
Tôi dò dẫm đi đến cửa chính, thử xoay nắm cửa. Khóa. Tất nhiên. Tôi cắn môi, nhìn quanh một vòng. Cửa sổ? Đúng, cửa sổ!
Tôi lao đến, kéo mạnh rèm sang một bên. Trời xanh mây trắng, gió thổi nhè nhẹ, cảnh vật bên dưới xa tít…
Khoan đã. Xa tít??
Tôi rùng mình nhìn xuống.
Dưới kia, một khu vườn rộng lớn trải dài, cắt tỉa gọn gàng, xanh mướt một màu. Nhưng quan trọng hơn cả—tôi đang ở tầng bốn.
Bốn tầng không cao, nhưng nếu nhảy xuống chắc chắn tôi sẽ gãy ít nhất hai cái chân.
Tôi nghiến răng. Không thể để bị nhốt ở đây như một con cá vàng trong bể được!
Tôi rà soát lại trí nhớ, cố gắng nhớ lại bản đồ căn biệt thự mà tôi đã thấy hôm qua. Nếu không nhầm thì khu này có một ban công nối liền với hành lang ngoài. Nếu có thể leo qua…
Nhưng trước khi kịp hành động, tôi nghe thấy một tiếng cạch nhẹ.
Cửa phòng mở ra.
Tôi quay phắt lại, mắt mở lớn.
Người bước vào là Mộ Cảnh Du.
Hắn mặc sơ mi trắng, cà vạt chỉnh tề, áo vest khoác hờ trên vai. Hắn cao hơn tôi nhiều, bóng dáng vừa bước vào đã che đi một phần ánh sáng từ hành lang. Ánh mắt đen thẳm nhìn tôi chằm chằm, lạnh lẽo như một dòng sông băng ngàn năm.
Một khoảnh khắc dài như thế kỷ trôi qua trong im lặng.
Tôi từ từ thu tay lại khỏi rèm cửa, cười gượng gạo.
"Tôi chỉ đang... hóng gió một chút."
Mộ Cảnh Du nhướn mày.
Tôi hắng giọng: "Không khí buổi sáng rất tốt cho sức khỏe! Người ta nói hít thở đúng cách có thể kéo dài tuổi thọ mà!"
Hắn bước đến gần hơn, giọng bình thản: "Vậy sao? Cô vừa định nhảy xuống kéo dài tuổi thọ à?"
Tôi khựng lại.
Hắn nhìn tôi một lúc, rồi như không có gì xảy ra, hắn đi đến một góc phòng, ngồi xuống ghế. Tay hắn cầm lấy một tờ giấy trên bàn, chậm rãi lật xem.
"Ngồi đi."
Tôi nhìn quanh.
Không có ghế nào gần đây cả, chỉ có cái giường to tổ bố sau lưng tôi.
Hắn cũng không nhìn tôi, chỉ lật thêm một trang tài liệu, giọng nhàn nhạt: "Nếu cô thích đứng, tôi cũng không cản."
Tôi nghiến răng, bực bội ngồi xuống mép giường.
Hắn lật thêm một trang nữa, rồi đặt tài liệu xuống, ngước lên nhìn tôi.
Ánh mắt hắn sắc bén, khiến tôi cảm thấy như mình đang bị soi xét từng li từng tí.
"Tô Kiều." Hắn chậm rãi gọi tên tôi.
Tôi nuốt nước bọt.
"Chúng ta nói chuyện một chút."
Lưng tôi tự nhiên thẳng tắp. Có cảm giác đây không phải là một cuộc nói chuyện bình thường.
Hắn đan hai tay vào nhau, đặt trên bàn, nghiêng đầu nhìn tôi.
"Vì cô nợ tôi một khoản tiền rất lớn, nên tôi có một vài quy tắc."
Tôi không nói gì, chỉ chờ hắn tiếp tục.
Hắn giơ một ngón tay lên: "Thứ nhất, không trốn."
Tôi cười gượng. Haha... cái này tôi biết rồi.
Hắn giơ ngón thứ hai: "Thứ hai, không làm phiền tôi."
Tôi gật đầu. Tốt, tôi cũng không muốn làm phiền anh.
Rồi hắn giơ lên ngón thứ ba: "Thứ ba, không được gây rắc rối."
Tôi há miệng. Khoan đã, định nghĩa "gây rắc rối" của anh ta là gì?
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi cẩn thận hỏi: "Rắc rối ở đây là…?"
Hắn tựa lưng vào ghế, nhìn tôi một cách lười biếng. "Cô nghịch quá mức, tôi mệt."
Tôi: "..."
Tôi có nghịch gì đâu? Tôi chỉ đang thực hiện quyền tự do cá nhân thôi mà!
Mộ Cảnh Du gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng điệu không nặng không nhẹ:
"Chúng ta có hợp đồng, đúng không?"
Tôi miễn cưỡng gật đầu.
"Vậy thì làm ơn sống như một con nợ bình thường."
Tôi mở miệng định phản bác, nhưng chưa kịp nói gì thì hắn đã đứng dậy, rời khỏi phòng.
Cánh cửa đóng lại sau lưng hắn, để lại tôi ngồi trên giường, mắt trợn tròn, há hốc miệng.
Một lúc sau, tôi lẩm bẩm.
"Có con nợ nào như tôi không?"
"Có chủ nợ nào như hắn không?"
Tôi chống tay lên cằm, trầm tư.
Mới ngày đầu tiên mà đã thế này rồi. Còn ba năm nữa, tôi phải sống thế nào đây?