Husky Yêu Sói

Chương 1

Oscar là một con Husky.

Nó giống tất cả các con Husky khác, có lớp lông dày màu trắng đen đan xen, tai hình tam giác dựng thẳng oai phong lẫm liệt, hai tròng mắt màu lam bạc trong suốt, ngoại hình cao ngạo tao nhã như một vị thần. Thế nhưng… mấy thứ đó cũng chỉ là biểu tượng mà thôi.

Thật ra Oscar ham cắn sô pha, xé ga giường, khi có người đứng im như tê liệt, khi không người nhốn nháo như động kinh, ra ngoài là phát điên, được mệnh danh “thả ra là mất”. Đối với Oscar mang tố chất thần kinh như thế, chủ nhân Lâm Nhiên chỉ có thể nhốt nó trong sân, cấm ra ngoài, không được vào nhà.

Lâm Nhiên là một nhà nghiên cứu động vật, có một trang viên của mình ở một trấn nhỏ vùng biên thùy Mông Cổ. Đương nhiên, trong trang viên này cũng không trồng rau dưa, cây ăn quả mà là một vườn bách thú đích thực. Ngoài Oscar, Lâm Nhiên còn nuôi mấy chục con chó khác: German Shepherd, Scotch Collie, Samoyed, Pomeranian mini, Bulldog, Teacup, có đủ cả. Khi rảnh rỗi đàn chó vui đùa ầm ĩ, tiếng sủa thay nhau vang lên. Ngoài chó ra, trong trang viên của Lâm Nhiên còn có mười hai con gà không cùng một giống, ba con sơn dương, hai con ngựa, năm con trâu, bốn con lợn rừng và hai con lạc đà Alpaca.

Trong số động vật đông đúc này, Oscar cho rằng bản thân là đặc biệt nhất. Xét từ phương diện tiếng kêu, có “gâu gâu gâu”, có “be be be”, còn có “ọ ọ ọ”, chỉ có Oscar riêng một ngọn cờ, giọng nói như âm thanh của tự nhiên: “À hú…”

Mà bình thường lúc này Lâm Nhiên sẽ bưng thau cơm hùng hổ đẩy cửa ra: “Oscar, mày hú cái gì mà hú, tối nay không định ăn cơm à!”

Oscar liếc mắt, vung cái đuôi to lên trốn vào trong ổ. Con người ngu xuẩn, cô nghĩ ta sẽ để ý bữa cơm chiều chỉ có một chút ấy của cô sao!

Chạng vạng tối, đàn chó xếp hàng chờ cơm.

Oscar nằm bò trên mặt đất híp mắt suy nghĩ: Lũ chó ngu xuẩn ăn nhờ ở đậu này, vì một bữa cơm mà vẫy đuôi mừng chủ trước mặt con người, chẳng có chút tôn nghiêm làm chó nào!

Golden Retriever được chia hai cái đùi gà, cắn xuống một miếng, miệng đầy dầu mỡ. Xem ra đùi gà hôm nay chiên không tệ…

German Shepherd được chia một cục thịt bò, bên ngoài chín vàng bên trong còn chút tơ máu… Dường như German Shepherd đã phát hiện ra ánh mắt như hổ rình mồi của Oscar, nó lập tức hung ác nhe răng về phía này. Oscar giận: Ù uôi thằng nhóc này, trừng cái gì mà trừng! Mày nghĩ ông đây thèm miếng thịt bò vứt đi của mày à! Con chó chăn cừu chưa được khai hóa này!

Pomeranian mini cũng được chia một miếng gà chiên nhỏ, béo ngậy ánh vàng rực rỡ, mùi thơm tỏa ra mười dặm xung quanh. Nhưng gà chiên mới lấy ra còn hơi nóng, Pomeranian không ngậm được, không cẩn thận để rơi xuống đất. Mặt Oscar đầy vẻ đau lòng: Mẹ kiếp cái tên ngu ngốc vô dụng này! Một miếng gà chiên ngon lành như thế lại để mày lãng phí!

Lúc trơ mắt nhìn Lâm Nhiên ném miếng thịt cuối cùng trong thau cơm cho cái tên Caucasus tai to mặt lớn ngu xuẩn kia, cuối cùng Oscar cũng không kiềm chế được nữa, nhào tới ôm lấy chân Lâm Nhiên: “À hú hú hú…”

Lâm Nhiên: “A? Oscar? Mày còn chưa được chia đồ ăn à? Làm sao bây giờ, thịt của hôm nay chia hết rồi…”

Oscar: “…” Lâm Nhiên, cái đứa con gái đáng ghét ngu xuẩn bất công thiểu não lòng dạ độc ác nhà cô! Sao có thể quên ông đây chứ… Hu hu hu, Golden Retriever, dừng lại, để dành cho tao một miếng… German Shepherd, tao sai rồi, không nên chửi mày, tốt xấu gì cũng để cho tao liếʍ một cái chứ…

Lâm Nhiên vỗ vỗ đầu Oscar: “Thôi, hôm nay mày ăn lạp xưởng ăn liền là được.”

Nhìn mấy con chó khác sung sướиɠ ăn uống no say, nhìn lại cái lạp xưởng ăn liền nhỏ tí teo không chuẩn còn chứa đầy thuốc tạo nạc, chất tạo màu trong thau cơm của mình, Oscar không nhịn được ngửa mặt lên trời rú dài: “À hú ú…” Đây là cái loại thực phẩm rác rưởi gì thế, ta muốn ăn thịt!

Lâm Nhiên lại bóc thêm một cái lạp xưởng: “Sao thế Oscar? Không đủ ăn à? Vậy cho mày thêm một cái.”

Oscar: “…”

Lúc còn bé, ở trong đàn chó Oscar có thể nói là được muôn người chú ý, ủng hộ rầm rộ, tất cả đều là vì cái tính tinh quái của nó. Hơn nữa cái gì Lâm Nhiên cũng chiều nó, cho phép nó ngủ chung giường với mình, làm cơm xong cũng cho nó ăn đầu tiên, thậm chí ra ngoài mua thức ăn cũng muốn dẫn nó theo.

Nhưng từ khi nó có khái niệm về chữ “sói” về sau, dường như tất cả hào quang đều bỏ nó mà đi.

Đó là một buổi sáng bình thường đến không thể bình thường hơn, Lâm Nhiên dẫn theo Oscar ra phố mua thức ăn.

Xét thấy mấy ngày nay Oscar vô cùng ngoan ngoãn, Lâm Nhiên đã mua một cái đùi gà ở sạp bán đồ ăn chín làm phần thưởng. Oscar được khen thưởng ngoài định mức đương nhiên hưng phấn không thôi, vì thế đã hưng phấn tru lên giữa chợ đồ ăn người người qua lại: “À hú…”

Sau đó lập tức xảy ra vấn đề, toàn bộ bác trai bác gái chú dì trong chợ đồ ăn đều dừng động tác trong tay lại, nhìn chằm chằm vào Oscar không chớp mắt.

Oscar kiêu ngạo ngẩng đầu: Thế nào, đều bị tiếng kêu tao nhã của ông đây khuất phục rồi đúng không?

Một bác gái ở gần đó nhất run run rẩy rẩy ném giỏ đồ ăn trong tay xuống, lùi về sau hai bước, hoảng sợ nói: “Đây… Đây là sói à…”

Oscar quay đầu nhìn Lâm Nhiên: Sói là thứ gì?

Lâm Nhiên vội vàng giải thích: “Không không không, đây không phải là sói! Đây là chó! Chỉ là dáng vẻ hơi giống sói một chút thôi…”

Để chứng minh lời nói của Lâm Nhiên, Oscar lại kêu một tiếng: “À hú…” Đúng vậy, ta không phải là sói gì đó, ta là chó! Chỉ có giống chó trượt tuyết Siberia cao quý thanh lịch quý tộc trong tuyết như chúng ta mới có thể kêu như vậy!

Mọi người: “Trời ạ! Đây đúng là sói! Tiếng kêu này giống sói như đúc!”

Oscar nhe răng: Mẹ kiếp, ông đây là chó, không phải sói! Đám dân địa cầu ngu xuẩn này!

Mọi người nhao nhao lùi về phía sau: “Đi mau đi mau, cô xem dáng vẻ nhe nanh của nó khủng bố chưa kìa! Đây chắc chắn là sói, quá nguy hiểm…”

Oscar: “…”