Mùng Bảy Tết, bảy giờ sáng.
Trường trung học Bính Hải khai giảng sau kỳ nghỉ dài.
Lục Xuyên đang làm nhiệm vụ trực sao đỏ ở cổng trường.
Gió Bắc vào cuối đông dù không còn sắc như dao cứa, nhưng khi thổi qua vẫn đủ mạnh để khiến khuôn mặt tê rần vì lạnh.
Lục Xuyên mặc áo dày, gương mặt bị đông cứng đến lạnh buốt.
Đêm qua tuyết rơi cả đêm, trên đường đọng lại một lớp tuyết mỏng trắng xóa. Nhưng sau khi người đi qua, tuyết bị giẫm nát, lẫn vào lớp bùn đất, trở thành một mảng vửa đen vừa bẩn khiến người ta nhìn mà khó chịu.
Lục Xuyên cao 1m85, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt anh tuấn, khí chất trầm ổn và gọn gàng.
Cậu đứng ngay trước cổng trường, lập tức thu hút ánh nhìn của không ít nữ sinh đi ngang qua.
"Đã là học sinh lớp 11 lão luyện rồi, vậy mà sáng nào cũng phải chịu rét, toàn làm mấy việc vất vả không ai cảm ơn, còn dễ đắc tội với người khác. Nghĩ lại sao hồi đó tôi lại không có mắt mà tham gia hội học sinh chứ." Cậu nam sinh trực ban bên cạnh lầm bầm.
Lục Xuyên không có biểu cảm gì, hé miệng thở ra một làn hơi ấm trắng xóa: "Ráng chịu đi, sắp ấm lên rồi."
Cậu nam sinh kia chỉ than thở một chút, nhưng trong lòng rất kính trọng Lục Xuyên, liền gật đầu: "Tớ chỉ tiện miệng nói thôi. Ngay cả Chủ tịch hội học sinh như cậu cũng ra đây chịu rét, tớ còn dám có ý kiến gì sao?"
Sau đó, cậu ta lại hỏi: "Anh Xuyên, cậu có biết trong kỳ thi liên trường cuối học kỳ trước, cậu lại đứng nhất toàn thành phố không? Hơn hẳn người thứ hai tận 30 điểm đấy. Sáng nay tớ đi ngang qua phòng giáo vụ, thấy tờ thông báo đỏ chói trên bàn của “Mèo chiêu tài” đã viết xong rồi, chỉ chờ dán lên thôi."
Lục Xuyên mất vài giây mới nhớ ra "Mèo chiêu tài" là ai, nhàn nhạt nói: "Đừng đặt biệt danh cho giáo viên."
Cậu nam sinh kia lại càng phấn khích, như thể người đứng nhất không phải Lục Xuyên mà chính là cậu ta vậy: "Người đứng thứ hai vẫn là hoa khôi của trường Phụ Trung, cái cô tên Phan Tĩnh Thư ấy. Người đẹp đã đành, học còn giỏi nữa. Bảo sao thằng bạn tớ bên đó cứ mở miệng gọi cô ấy là nữ thần.
Nghe nói trong trường Phụ Trung còn có một nữ sinh cực kỳ nổi tiếng vì nhan sắc, nhưng lại vô cùng rắc rối. Mỗi lần thi đều nộp giấy trắng, chưa đến năm phút đã ném bút ra khỏi phòng thi. Nếu cô ta học trường mình thì chắc đã bị đuổi từ lâu rồi."
Cậu ta cứ thao thao bất tuyệt, nhưng chợt nhận ra Lục Xuyên không hề nghe, ánh mắt lại dõi về phía sau cậu ta, dừng lại rất lâu không rời đi.
Cậu nam sinh lập tức quay đầu lại, thấy một cô gái đang đi về phía cổng trường, liền vội vàng giơ tay đeo băng đỏ chặn lại: "Bạn học, đồng phục của cậu đâu?"
Địch Nhiên đeo chiếc balo lông xù màu hồng nhạt trên lưng, miễn cưỡng bước tới, cố tình chọn chỗ còn sạch để đặt chân, mặt mày trông đầy vẻ chán ghét. Không ngờ lại bị chặn lại, cô lập tức ngước mắt lên, trừng đôi mắt đen láy: "Làm gì đấy?"
Cô có mái tóc ngắn ngang tai, làn da trắng hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, đôi mắt đặc biệt to tròn. Đồng tử đen nhánh sáng rực như viên đá quý, khiến cậu nam sinh kia nhất thời hơi lúng túng.
Cậu ta quay sang cầu cứu: "Anh Xuyên."
Lục Xuyên nhìn Địch Nhiên từ đầu đến chân.Một đôi bốt ngắn màu hồng phấn, đôi chân trần trụi, áo len ôm dáng màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo lông cừu màu hồng nhạt cùng tông với giày, phối với một chiếc khăn quàng cổ trắng. Điển hình của kiểu thà đẹp chứ không cần ấm.
Cậu tiến lên, cầm cuốn sổ ghi chép: "Lớp mấy, năm mấy?"
Địch Nhiên hoàn toàn không hiểu gì: "Hả?"
Nam sinh bên cạnh thấy cô có vẻ không biết chuyện, vội giải thích: "Cậu không mặc đồng phục, phải ghi tên lại báo lên phòng giáo vụ, sẽ bị thông báo trước toàn trường và trừ điểm hạnh kiểm."
Người bình thường nghe đến chuyện bị thông báo trước toàn trường chắc đã sợ mất mật. Nhưng cô gái xinh đẹp trước mắt lại chẳng có phản ứng gì, chỉ vuốt mấy lọn tóc lòa xòa ra sau tai, suy nghĩ một lúc: "Hình như là ban 8? À đúng, lớp 11-8."
Lục Xuyên nhíu mày. Cậu nam sinh trực ban cũng lộ vẻ khó mà chấp nhận nổi, chỉ vào Lục Xuyên: "Bạn học, nói dối cũng phải chọn người chứ? Trước mặt anh Xuyên mà dám bảo mình là bên ban 8? Nếu không muốn ghi tên thì cứ nói thẳng."
Địch Nhiên liếc Lục Xuyên một cái: "Tôi vừa chuyển đến."
Lục Xuyên lạnh nhạt nói: "Hôm qua tôi xem danh sách học sinh, học kỳ này không có ai chuyển trường cả."
Địch Nhiên mất kiên nhẫn: "Tôi mới chuyển trường tối qua, cậu biết được mới là lạ."
Thủ tục chuyển trường là một việc rất rắc rối, không thể nào hoàn thành chỉ trong một đêm, càng không có ai để đến sát ngày khai giảng mới bắt đầu làm thủ tục như vậy.
Rõ ràng Lục Xuyên không tin, cũng chẳng muốn phí lời với cô: "Gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của cậu ra đây dẫn vào, nếu không thì không được vào trường."
Không những không khó chịu, Địch Nhiên còn vui vẻ, giơ ngón tay trắng nõn chỉ vào Lục Xuyên. Cô nhỏ con, đầu ngón tay chỉ đến ngực cậu. Mềm mại, trắng trẻo, giống như một cọng hành tươi.
"Đây là cậu nói đấy nhé! Đi thì đi!"
Nói xong, cô vung vẩy chiếc balo lông xù nhỏ nhắn, xoay người bước đi.
Trường Tam Trung Bính Hải là một trường trung học trọng điểm lâu đời của thành phố, tỷ lệ đỗ đại học chỉ xếp sau Trung học trực thuộc Đại học Hải (Hải Đại Phụ Trung). Nhưng khác với phương pháp giảng dạy tiên tiến của Phụ Trung, tỷ lệ đỗ đại học của Trung học Tam Trung chủ yếu dựa vào lịch học cường độ cao như ma quỷ.
Bảy rưỡi sáng bắt đầu học sớm, chín rưỡi tối mới kết thúc tự học buổi tối, mùng bảy Tết khi Tết còn chưa qua đã khai giảng học bù.
Nếu nhìn từ trên cao xuống trường học lúc này, chắc chắn sẽ là một mảng u ám, oán khí ngút trời.
Tối qua, Địch Nhiên chơi game đến bốn giờ sáng, vừa nhắm mắt, chăn còn chưa kịp ấm đã bị Địch Mộng túm cổ lôi dậy, tống lên xe chở đến trường. Lúc này cô ngáp liên tục, chỉ muốn chui về giường ngủ bù ngay lập tức.
Không được vào trường? Tuyệt vời quá, đúng là niềm vui bất ngờ! Cô vui sướиɠ đến mức mặt mày rạng rỡ, hớn hở lấy điện thoại ra đặt xe.
Một chiếc xe cảnh sát chạy đến trước cổng trường, cửa kính hạ xuống.
Địch Mộng thò đầu ra, lạnh lùng nói: "Biết ngay là mày sẽ giở trò này, cút về trường ngay!"
Địch Nhiên vừa đặt xe xong, nhìn thấy mặt Địch Mộng liền cảm thấy mất cả vui vẻ. Cô quay lại, chỉ vào Lục Xuyên nhìn về phía Địch Mộng nói: "Người ta không cho vào mà!"
Địch Mộng mở cửa xe bước xuống, chỉnh lại cổ áo cảnh phục một cách thanh lịch, bước đến trước mặt Lục Xuyên, giọng điệu thản nhiên: "Soái ca, em gái tôi vừa mới chuyển trường, sao lại không cho nó vào?"
Dù mặc cảnh phục, nhưng dáng người quyến rũ của Địch Mộng vẫn không hề bị che lấp. Cô búi tóc đơn giản thành búi tròn, khuôn mặt xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, khiến đám nam sinh đứng bên cạnh không dám nhìn thẳng.
Khi Lục Xuyên nhìn thấy chiếc xe cảnh sát, ánh mắt chợt trầm xuống. Cậu dời ánh mắt sang Địch Mộng, giọng điệu bình tĩnh mà không kém phần cứng rắn: "Tôi chưa nhận được thông báo về học sinh chuyển trường. Cậu ấy không mặc đồng phục, không đeo thẻ học sinh, làm sao chứng minh được là học sinh của trường chúng tôi?"
"Chuyển trường là do tối qua gọi điện làm thủ tục, một lát nữa thông báo sẽ gửi xuống. Trước tiên cậu cứ cho nó vào đi."
Lục Xuyên nhìn chằm chằm vào cảnh phục của Địch Mộng, cau mày: "Giấy tờ của chị."
Địch Mộng lấy chứng minh thư ra đưa cho cậu, vừa đưa vừa lầm bầm: "Nó gây náo loạn cả kỳ nghỉ đông không chịu đi học, chắc là vì trường cũ quản lý quá lỏng. Đến lúc cần phải siết chặt lại rồi."
Lục Xuyên kiểm tra xong, trả lại chứng minh thư cho Địch Mộng: "Được rồi."