Phu Lang Của Ta Là Nam Phụ Độc Ác

Chương 4

Nguyên chủ là một tiến sĩ tam giáp, được bổ nhiệm làm quan ở huyện. Ngu Lan Ý không thích nghi được với cuộc sống ở huyện, lại khinh thường Trịnh Sơn Từ. Cuối cùng, Trịnh Sơn Từ không chịu nổi, bèn cấu kết với lam nhan tri kỷ của mình để sát hại Ngu Lan Ý.

Nguyên chủ bịa đặt cái chết của Ngu Lan Ý là do bệnh, dựng lên hình tượng một người yêu phu nhân đã khuất, nhằm chiếm được sự tin tưởng của Trường Dương hầu, từ đó leo lên địa vị cao hơn. Nhưng cuối cùng mọi chuyện bị bại lộ, nguyên chủ bị Trường Dương hầu trả thù và chém đầu.

Kết cục của câu chuyện là nhân vật chính công Diệp Vân Sơ và nhân vật chính thụ Ngu Thời Ngôn hạnh phúc bên nhau. Cuốn tiểu thuyết xoay quanh câu chuyện yêu hận tình thù của hai người, chủ yếu được kể dưới góc nhìn của Ngu Thời Ngôn. Ngu Thời Ngôn là một đích ca nhi của Trường Dương hầu, phải chịu nhiều tủi nhục, tính cách lạnh lùng, hẹp hòi và không để ai đắc tội mà không trả thù. Đυ.ng đến hắn là tự chuốc họa vào thân.

Lần này cũng là do Ngu Thời Ngôn bày kế, khiến Ngu Lan Ý rơi vào một vố đau, sau đó còn mất luôn cả mạng, khiến hắn và nguyên chủ thành thân mà không thể ngóc đầu lên được.

Trịnh Sơn Từ làm việc trong thư viện, trong lúc sắp xếp sách đã nhìn thấy cuốn tiểu thuyết này, phát hiện một nhân vật pháo hôi có cùng tên cùng họ với mình nên đọc hết câu chuyện. Không ngờ lại xuyên vào cuốn sách.

“Cửa phòng này vẫn đang đóng, chẳng lẽ là một đôi uyên ương lén lút nào đó đang hẹn hò ở đây sao?” Một giọng nữ kinh ngạc cất lên.

“Ở trên đất của người khác mà cũng dám ngang ngược như vậy, thật không biết xấu hổ. Mau đi lấy chìa khóa mở cửa phòng ra, xem xem là đôi uyên ương nào!” Bùi lão phu nhân quát lớn.

“Rốt cuộc ai đang tính kế ta? Ta chưa từng gặp ngươi ở kinh thành bao giờ!” Ngu Lan Ý nghe thấy tiếng nói ngoài cửa, lại nghe thêm tiếng động của khóa cửa đang được mở, lập tức sợ hãi đến mức hồn phi phách lạc.

Cửa lớn của gian phòng bị mở tung, Ngu Lan Ý xấu hổ đến mức dùng ống tay áo che mặt, căm phẫn trừng mắt nhìn Trịnh Sơn Từ.

Trong lòng hắn, mọi chuyện đều không sai sót, duy nhất có sai lầm chính là nam nhân này không phải Diệp Vân Sơ, mà là một người xa lạ. Chắc chắn là kẻ này đã tính kế hắn, muốn dựa vào quyền thế của Hầu phủ. Đúng là một kẻ ti tiện!

“Để ta xem là kẻ không biết xấu hổ nào đây, biết dùng tay áo che mặt mà lại dám làm ra chuyện như thế này trong ngày mừng thọ của người khác. Các ngươi còn biết liêm sỉ hay không!” Lý phu nhân không chịu nổi cảnh tượng này, lập tức lên tiếng mắng mỏ.

Trước khi đám người bước vào, Trịnh Sơn Từ đã đứng dậy. Nếu còn ngồi trên giường thì mọi chuyện càng khó mà giải thích.