Cô Vợ Sinh Viên Của Ông Trùm Tài Chính

Chương 1

Tòa nhà giảng dạy Khoa Tài chính và Kinh tế, Đại học Lan Thành.

Tống Noãn Chi tranh thủ giờ nghỉ giải lao vào phòng vệ sinh một lát. Sau khi cô quay lại thì các bạn cùng lớp đang thảo luận về một vụ án trên màn hình đa phương tiện.

Đây là một vụ M&A ở nước ngoài trong lĩnh vực công nghệ sinh học. Từ năm ngoái là các hãng truyền thông lớn đã tranh nhau đưa tin về vụ việc này, gây ra chấn động trong ngành.

Nhưng mọi người không phải đang bàn luận về vụ án này, mà quan tâm đến người đứng đằng sau vụ sáp nhập và mua lại này hơn.

Người đứng đầu trẻ tuổi nhất nhà họ Thẩm ở Lan Thành, cũng là người cầm quyền mới của Tập đoàn Bạc Thương – Thẩm Yến.

Thẩm Yến xuất thân từ gia tộc danh giá, gia thế hiển hách, lại tuổi trẻ tài cao, từ sớm đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, trở thành người khuấy động giới tư bản, là một nhà tư bản danh xứng với thực.

Giáo viên Kinh tế chắc hẳn là người hâm mộ trung thành của anh, đã không ít lần dùng Thẩm Yến làm tài liệu giảng dạy trong lớp.

Sau đó có một bạn học tò mò tìm kiếm ảnh của Thẩm Yến trên mạng. Trong ảnh, người đàn ông mặc vest, dáng vẻ thoải mái, ngũ quan tuấn tú có thể sánh ngang với các ngôi sao nam, nhưng lại sắc bén và trải đời hơn những ngôi sao đó.

Có một thời gian, những người trong Khoa Tài chính và Kinh tế tôn sùng anh như một vị thần, ca ngợi anh vì tài năng và vẻ ngoài đẹp trai.

Lúc Tống Noãn Chi ngồi xuống, các bạn học xung quanh cô vẫn đang bàn tán hăng say: “Nhà trường có ý định mời Thẩm Yến đến làm giáo sư thỉnh giảng của khoa Tài chính và Kinh tế của chúng ta. Từ nửa năm trước đã nghe phong thanh tin này rồi, nhưng cho đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì cả. Liệu có đáng tin không nhỉ?”

“Tớ nghĩ là không thể. Nhà trường có lẽ không mời được người có trình độ như anh ấy đâu.”

“Nhà trường làm chúng ta háo hức rồi cuối cùng lại khiến chúng ta thất vọng, tớ đã mong chờ lâu lắm rồi.”

“Tớ cũng vậy. Nếu khuôn mặt của Thẩm Yến đứng trên bục giảng, tớ chắc chắn sẽ không ngủ gật trong lớp.”

Khi chủ đề đang được thảo luận sôi nổi, mọi người bắt đầu bàn xem nên làm thế nào để Thẩm Yến chấp nhận lời đề nghị của nhà trường.

Tống Noãn Chi đang lật giở sách giáo khoa Kinh tế thì đột nhiên có người gọi cô: “Tống Noãn Chi, cậu có hôn ước với nhà họ Yến, chắc hẳn cũng biết Thẩm Yến đúng không?”

Bà cụ Yến là người phát ngôn hiện tại của nhà họ Yến, đồng thời cũng là em gái của ông nội Thẩm Yến. Hai người già có mối quan hệ anh em sâu sắc, nhiều năm qua nhà họ Thẩm cũng rất chiếu cố nhà họ Yến.

Tài lực địa vị của nhà họ Tống và nhà họ Yến chỉ được coi là hạng hai ở Lan Thành, có chênh lệch không nhỏ với gia tộc giàu có hàng đầu như nhà họ Thẩm.

Sở dĩ bố của Tống Noãn Chi quyết định gả cô cho nhà họ Yến, là bởi vì ông ấy nhận ra được sau lưng nhà họ Yến có cây đại thụ mang tên nhà họ Thẩm này.

Đối mặt với câu hỏi của các bạn cùng lớp hỏi, Tống Noãn Chi đang lật sách thoáng khựng lại, chỉ nói “Tớ không biết” rồi tiếp tục dùng bút ghi chép bài.

Người bạn hỏi câu hỏi này có chút hụt hẫng. Bạn học ngồi bên cạnh cô ấy hạ giọng nói: “Đừng hỏi cậu ấy nữa. Làm sao cậu ấy biết Thẩm Yến được? Cậu chưa nghe nói gì à? Hôn sự của cậu ấy và nhà họ Yến sắp đổ vỡ rồi.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Yến Lãng đi du học ở nước ngoài gặp được Triệu Xu Mạn, hình như hai người họ đã yêu nhau, có paparazzi chụp được ảnh thân mật của bọn họ đấy.”

Triệu Xu Mạn là minh tinh tuyến hai, đồng thời cũng là con gái của mẹ kế Tống Noãn Chi và chồng trước của bà ấy, coi như là chị kế của Tống Noãn Chi.

Mấy bạn học chưa biết chuyện khẽ ồ lên một tiếng, liếc mắt thương hại Tống Noãn Chi, sau đó lại bàn tán với bạn bè: “Chị kế cướp chồng sắp cưới của em kế, chuyện này thật kinh tởm, cẩu huyết hết sức! Tôi coi phim Triệu Xu Mạn đóng rồi, cũng có tài diễn xuất đấy, cứ đóng phim cho đàng hoàng vào chắc chắn sẽ có tương lai thôi, sao lại nghĩ dại mà làm chuyện thế nhỉ...”

“Làm diễn viên có kiếm được nhiều tiền đến đâu cũng không bằng làm phu nhân hào môn. Cô ta lăn lộn bao nhiêu năm mới lên được tuyến hai, giờ câu được công tử nhà họ Yến, chỉ cần nhà họ Yến đồng ý đổi người liên hôn thì coi như một bước lên mây.”

“Hai nhà Tống - Yến liên hôn, mắc mớ gì đến nhà họ Triệu cô ta? Bố của Tống Noãn Chi chắc không đồng ý đâu. Một đứa là con ruột, một đứa là con của vợ với chồng trước, ai thân ai sơ quá rõ ràng rồi.”

“Chuyện đó khó nói lắm, Triệu Xu Mạn cũng lớn lên trong nhà họ Tống, Tống Noãn Chi có mẹ kế rồi thì chẳng khác gì có luôn cha dượng.”

……

Những lời xì xào bàn tán rất nhỏ, Tống Noãn Chi đang cúi đầu ghi chép nên không nghe thấy gì cả.

Kiều Thư Ý, Vu Linh và Hách Tĩnh là bạn cùng phòng của Tống Noãn Chi, ba người ngồi cạnh Tống Noãn Chi, nhìn biểu cảm của mấy người kia là biết họ đang xì xào bàn tán chuyện gì.

Nhưng người ta cũng không nói to, thế nên ba người họ cũng chẳng tiện ngăn cản.

Kiều Thư Ý ôm một bụng tức, cảm thấy rất khó chịu, đồng thời cũng cảm thấy ấm ức thay cho Tống Noãn Chi.

Tên Yến Lãng kia quả thực có vấn đề về thị lực, Triệu Xu Mạn làm sao có thể so sánh với mỹ nhân kiêm sinh viên ưu tú nhất khoa Tài chính Kinh tế của bọn họ chứ? Anh ta từ bỏ một vị hôn thê tốt như vậy, lừa dối cô trong khi đi du học, đúng là một tên khốn nạn!

Dạo gần đây trông Tống Noãn Chi rất bình tĩnh, ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc.

Bạn cùng phòng lại thấy thương cô, cho rằng cô chỉ đang giả vờ, muốn nói vài câu an ủi nhưng lại không dám phá vỡ sự bình tĩnh mà Tống Noãn Chi đang ngụy trang.

Tống Noãn Chi hoàn toàn không biết đến sự đồng cảm của bạn cùng phòng, cảm giác được điện thoại trong túi đang rung lên.

Cô cầm lên xem, thấy tin nhắn WeChat có ghi chú là ‘’chú Thẩm’’: [Tan học rồi tài xế sẽ đón em đến biệt thự Mặc Lâm.]

Biệt thự Mặc Lâm là một trong những nơi ở của Thẩm Yến, cũng là nơi Tống Noãn Chi thỉnh thoảng đến ở lại.

Mí mắt cô giật giật, gõ chữ: [Anh đi công tác về rồi ạ?]

Chú Thẩm : [Ừm.]

Tống Noãn Chi: [Được.]

Đợi một lúc lâu cũng không thấy đối phương nói gì nữa.

Cô định cất điện thoại đi thì người đàn ông kia lại gửi một tin nhắn khác: [Nhớ mang theo sách vở. Bắt đầu học kỳ mới rồi, phải kiểm tra bài tập của em.]

Tống Noãn Chi nhìn chằm chằm tin nhắn mới này, cảm thấy da đầu tê dại.

Cô thực sự muốn nói với Thẩm Yến rằng họ đã đăng ký kết hôn, đang trong mối quan hệ bình đẳng như vợ chồng, yêu cầu anh đừng nói chuyện với cô như phụ huynh với con em nữa.

Nhưng mà cô đã quen với việc lép vế trước mặt Thẩm Yến, cho nên chỉ dám nói thầm trong lòng mấy câu này, trả lời tin nhắn vẫn phải ngoan ngoãn: [Dạ.]

Cô nghĩ đến nhóm người đang háo hức lắng nghe bài giảng của Thẩm Yến kia, trong lòng vô cùng cảm khái.

Nếu họ thực sự cảm thụ được sự nghiêm túc trong khi giảng bài của Thẩm Yến, nghe anh hỏi những câu hỏi đầy sắc bén, trả lời sai thì thấy anh hung dữ như thế nào, đảm bảo họ sẽ không còn háo hức nữa.

Chuông reo vào lớp vang lên, giáo viên Kinh tế cầm giáo án bước vào.

Tống Noãn Chi bỏ điện thoại vào túi, chăm chú lắng nghe bài giảng trên lớp.