Ăn Cá

Chương 3

Bà ngoại ho khan hai tiếng: “Tối nay mẹ Nam Nam về, tối rồi nói.”

Sân nhỏ thoáng chốc im lặng. Hướng Nam cảm thấy ánh mắt của hai bà mợ đang dán chặt lên người cô ấy.

“Em gái ở xa, đã gả ra ngoài rồi. Chuyện phụng dưỡng cha mẹ tất nhiên là trách nhiệm của các anh trai.”

Mợ hai nhanh chóng liên thủ với mợ út: “Đúng đó, em gái ở xa vậy, sao cứ phiền đến em ấy chứ…”

Bà ngoại lặp lại lần nữa: “Tối nói.” Dứt lời, bà ấy đứng dậy, bỏ lại một sân con cháu, thản nhiên vào phòng, đóng cửa, ôm mèo đi ngủ trưa, không gì lay chuyển được.

Trong sân, sắc mặt mỗi người mỗi khác, nhưng không ai chịu ngậm miệng.

Mợ út lại giành lên tiếng trước: “Nam Nam, mẹ cháu có nói gì với cháu chưa?”

Hướng Nam lắc đầu. Từ lâu bà ngoại đã nói rằng bà muốn ở lại trấn Bến Cảng an hưởng tuổi già. Trước đây, các cậu các mợ cũng chỉ khuyên cho có lệ, sao hôm nay lại kiên quyết đến vậy?

Mợ hai đứt một sợi tơ, lại rút ra một sợi mới: “Nam Nam còn nhỏ, biết gì chứ? Em gái khó khăn lắm mới về, tôi đi phơi chăn nệm, dọn dẹp phòng, tối nay chị và Chí Quân ở lại đón năm mới cùng mẹ và em gái.”

Cậu hai cuối cùng cũng lên tiếng: “Phải đấy, Gia Trân, bà nấu mấy món em gái thích ăn đi.”

Thẩm Gia Trân liếc nhìn chồng. Bà ta đâu có biết em gái thích ăn món gì? Nhưng nếu hỏi chồng bà ta, ông ta cũng chẳng biết. Chỉ giỏi nói suông chứ có biết sở thích của ai trong nhà đâu?

Chuyện hôm nay chưa ngã ngũ thì không ai chịu rời đi. Mợ út cười nói: “Thế cũng hay, coi như cả nhà cùng đón năm mới vậy.”

Vậy là hai nhà quyết định ở lại "Đón năm mới", mợ hai và mợ út phơi chăn đệm, quét dọn phòng. Hướng Nam nhìn quanh một lượt rồi đi vào bếp múc nước, bưng chậu nước lên lầu.

Nhà gỗ cách âm không tốt, chưa đến cửa phòng, cô ấy đã nghe thấy mợ hai đang nói với cậu hai: “Bàn với Tiểu Kiều xem, mỗi nhà ba tháng.”

Hướng Chí Quân tiếp lời: “Mẹ đã chín mươi rồi, sao có thể để bà mỗi năm chuyển nhà bốn lần?”

“Mẹ chín mươi, tôi cũng đã sáu mươi, nhà còn trẻ con, một lần chăm sóc nửa năm tôi thực sự chịu không nổi.” Thẩm Gia Trân vừa bực vừa đuối. Rõ ràng chồng bà ta lớn tuổi hơn, nhưng trông bà ta lại già hơn cả chồng.

“Anh cả ở nước ngoài, em gái ở xa, nhà nào chăm sóc thì nhà đó được hưởng tài sản, thế là công bằng nhất. Tôi cũng chẳng muốn chiếm phần hơn làm gì.”

Mẹ chồng đã chín mươi ba tuổi mà vẫn khỏe mạnh, không cần con cái phải chăm sóc, bà ta luôn cảm thấy đó là phúc của mình.