Triều Đại Minh.
Năm Gia Tĩnh thứ bảy, thôn đông Trương Gia Đài, huyện Giang Lăng.
Trong thôn lưu truyền câu tục ngữ: "Mười hộ gia đình chín hộ nghèo, đào đất lấy củi hết một đời."
Nhưng góc đông nam đầu thôn lại có một dãy nhà ngói xanh tường gạch, vây thành hình chữ hồi (回), trước cửa là mảnh vườn rau đã được xới lên, để lộ phần đất màu nâu sẫm.
Bên cạnh có một đứa trẻ mặc áo giao lĩnh vạt chéo màu trắng ngọc, đang lắc lư đầu đọc Tam Tự Kinh.
Đó là cháu đích tôn của gia đình này, Trương Bạch Khuê.
Thỉnh thoảng đứa bé còn dùng gậy nhỏ vạch trên mặt đất, chăm chú ghi nhớ nét bút. Đứa bé trời sinh diện mạo đoan chính, khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc tạc, đôi mắt đen láy sáng ngời, vừa nhìn đã thích.
Triệu Vân Tích là thân mẫu của đứa bé, nàng mặc áo cài khuy màu trắng trơn, búi tóc đơn giản, khuôn mặt tựa hoa đào, lông mày cong như trăng non.
*Thân mẫu: mẹ ruột.
Hiện tại nhân lúc đứa bé bé đang tự chơi, nàng bưng chậu nước ra soi kỹ.
……
Sau khi thức tỉnh ký ức của người hiện đại, nhìn đứa bé mũm mĩm trong lòng, nàng vẫn vô cùng chấn động.
Những chuyện kiếp trước, bây giờ nhớ lại vẫn thấy tiếc nuối, sinh ra ở vùng nông thôn Trung Nguyên, cha mẹ đập nồi bán sắt để nàng học đại học.
Mẹ nàng không biết chữ, nên cực kỳ trân trọng cơ hội được đi học, ngày thường vô cùng cưng chiều yêu thương nàng, coi nàng như miếng thịt đầu tim.
Nhưng chỉ cần lười biếng học hành, nàng sẽ bị mẹ đánh đòn, cũng đánh thành sinh viên 985.
Tiếc là 985 cũng không thoát khỏi 996.
Sống một thời gian, nàng chết.
Sau khi xuyên về triều Đại Minh, sống hai mươi năm, những ký ức kia giống như bị phủ một lớp sương mù, bị ký ức hiện đại bao phủ.
Lại càng cảm thấy giống như bản thân vừa mới xuyên qua hơn.
Nàng nghiêm túc sắp xếp lại ký ức, tổ tiên Trương gia là binh lính theo Chu Nguyên Chương chinh chiến khắp nơi, được chia ruộng đất và quân tịch, nhiều đời nay đã đặt ra gia huấn "vừa cày ruộng vừa đọc sách", dồn hết sức lực vào việc học hành.
Đến đời công công* nàng là Trương Trấn, gia huấn vẫn như vậy, huynh trưởng ông giỏi kinh thương, tích lũy cơ nghiệp to lớn, đệ đệ ông giỏi đọc sách, đáng tiếc tài cán bình thường, chỉ dừng lại ở tú tài, nhưng cũng có thể ăn lương quốc gia, miễn trừ sưu dịch thuế má, gia cảnh dần trở nên khấm khá.
*Công công: cha chồng.
Trương Trấn làm hộ vệ ở Liêu Vương phủ, nàng không gặp mấy lần, chỉ nhớ ông vạm vỡ, uy phong lẫm liệt.