Xuyên Thành Nhân Vật Phản Diện? Tôi Hóa Thân Thành Loli Bệnh Kiều

Chương 5: Tận dụng ưu thế cơ thể đáng yêu

Cơ thể này quá yếu đuối.

Từ đầu đã là loli ốm yếu suy dinh dưỡng, lúc nãy còn bị nàng rạch tay chảy máu.

Khi adrenalin biến mất hết, Trì Tiểu Chanh mới bắt đầu cảm giác được cơn khó chịu như bị ngạt thở.

Choáng váng hoa mắt, nàng cố gắng dựa vào lý trí để không ngất đi.

“Hệ thống, bây giờ tao còn bao nhiêu giá trị cảm xúc?”

Trì Tiểu Chanh dùng sức bò dậy, cơ thể nhỏ nhắn dựa vào tủ giày, hai chân nàng duỗi thẳng ra ngoài. Rất mất lịch sự lật váy lên, lộ ra cặp đùi khiến người khác mê mẩn.

Cực kỳ mất hình tượng nhưng Trì Tiểu Chanh đang bị choáng nên không nghĩ nhiều đến thế.

Hệ thống trả lời trong đầu nàng.

[Còn 68 điểm thưa ký chủ.]

“Nhiều vậy.”

Nàng tưởng mua quà tân thủ xong thì đã hết giá trị cảm xúc rồi.

[Diệp Lương vì Tô Đào nên sinh ra phản ứng cảm xúc với ký chủ.]

Trì Tiểu Chanh nhìn mục ghi lại, Diệp Lương cung cấp gần 30 điểm giá trị cảm xúc.

Khi một người muốn gϊếŧ ai đó thì chắc chắn họ không sinh ra ít điểm như vậy.

Có vẻ là Tô Đào khuyên nhủ hắn ta.

Không hổ danh là Đào Đào, bảo vệ mạng sống của nàng rồi.

Trì Tiểu Chanh nở nụ cười vui vẻ, kết hợp với vết máu nhỏ trên khóe môi khô khốc làm nụ cười hơi biếи ŧɦái.

“Hệ thống, giúp tao lựa vật phẩm nào tao có thể mua ngay bây giờ, loại thuốc có thể điều trị cơ thể tao ấy.”

[Đề cử mua thuốc vitamin C của hệ thống, 1 viên là có hiệu quả.]

“Mua mua mua!”

[Đã dùng 50 điểm giá trị cảm xúc.]

Tia sáng lóe lên, trong tay Trì Tiểu Chanh xuất hiện 1 viên thuốc và tay còn lại là ly nước hệ thống tri kỷ chuẩn bị cho nàng.

Uống ngay lập tức.

Trong chốc lát nàng cảm thấy cơn thoải mái ấm áp truyền khắp cơ thể.

Dưới bụng còn hơi nóng lên.

Cảm giác ù tai cũng dần biến mất, cơ thể đã khôi phục lại ít sức.

Hơn 10 phút sau, Trì Tiểu Chanh chậm rãi đứng dậy.

“Hiệu quả thì nhanh, nhưng mà quá đắt.”

50 điểm giá trị cảm xúc, nàng phải dùng mạng để đổi đó!

Thoát khỏi nguy hiểm, tới tận bây giờ Trì Tiểu Chanh mới có dịp nhìn lại tình trạng của bản thân.

Chính xác là một nữ phụ phản diện pháo hôi.

Hơn nữa trí thông minh quá thấp, không biết xem xét thời cơ, cũng không biết tận dụng ưu thế của bản thân.

Nữ chính đối xử với nàng rất tốt, bên cạnh cô ấy ngoại trừ các nam chính ra còn có một đống nam phụ như chó liếʍ chân đi theo cô ấy.

Nếu lợi dụng nữ chính và các nhân vật phụ khác, một con nhỏ bạch liên hoa có thể ly gián mối quan hệ giữa nữ chính và các nam phụ. Sau đó trải qua cuộc sống khá tốt, nếu may mắn còn có thể thu phục một trong những nam chính.

Còn những việc hiện tại nàng làm cứ như bị mất não.

Nàng điên cuồng nhắm vào nữ chính yêu quý mình và các nam chính vốn dĩ có thiện cảm với nàng.

Ví dụ như độ thiện cảm của nữ chính Tô Đào với Trì Tiểu Chanh là 80 điểm vào 2 năm trước.

Thì bây giờ chắc đã biến thành số âm.

“Đúng là uổng phí hết ưu thế cơ thể và các mối quan hệ có sẵn.”

Trì Tiểu Chanh cảm thán uống miếng nước: “Có lẽ đây là số phận của một pháo hôi, sống hay chết như nào đều tùy vào cách tác giả viết.”

Thay đổi kết cục tử vong khá khó.

Nhưng không phải không có cơ hội.

Chỉ cần nữ chính Tô Đào không từ bỏ nàng, nàng có thể tạm thời bảo vệ mạng sống nhờ hào quang của nữ chính.

Trì Tiểu Chanh lắc đầu, tạm ném những suy nghĩ kia ra khỏi não.

Ở trong tầng hầm lâu và làm chuyện thân mật với Tô Đào, còn bị truy đuổi một đường, Trì Tiểu Chanh cảm giác cơ thể sền sệt.

Nàng gấp gáp muốn đi tắm rửa.

Bước tới bồn rửa mặt bên ngoài phòng tắm, còn chưa cởϊ qυầи áo. Nàng nhìn bản thân trong gương mà sợ hết hồn.

“Quỷ yêu gì đây?”

Khuôn mặt nhỏ mượt mà trong gương lấm lem phấn nền, mồ hôi làm lớp trang điểm hỏng.

Mắt thì không vẽ, má hồng thì lộn xộn. Cho dù kiếp trước Trì Tiểu Chanh là con trai cũng biết nguyên chủ dùng đồ trang điểm có chất lượng cực kỳ tệ.

Một cô gái xinh đẹp đến đâu thì trang điểm kiểu này cũng đánh bay nhan sắc đấy?

Trì Tiểu Chanh nhớ ra, trong ký ức nguyên chủ bị hội chị em ảnh hưởng. Nàng tưởng sinh viên đại học phải trang điểm mới đẹp, vẽ như nào không quan trọng, chủ yếu là tự tin.

Mỗi lần trang điểm đều như vẽ bùa, những người nàng xem là chị em thì khen nàng "Cậu nhìn tự tin tỏa ra hào quang luôn.", nguyên chủ thật thà tin tưởng những người đó.

Mỗi ngày đều trang điểm như quỷ.

“Chẳng trách nhóm nam chính có thiện cảm rất thấp, đúng là xã hội nhìn vào nhan sắc!”

Trì Tiểu Chanh cảm thấy vô cùng may mắn khi nãy không ngẩng đầu lên, anh chàng mê loli giúp nàng giữa đường không nhìn thấy mặt nàng.

Nếu xem được thì chắc kết quả đã khác.

“Bẩn đến mức ngay cả mình cũng không nhìn nổi.”

Nàng rửa bằng nước, chợt nhớ tới: “Hình như phải dùng nước tẩy trang mới đúng, để ở đâu nhỉ...”

Ừm, rất giỏi thích nghi thân phận con gái.

Sau một phen giày vò, đồ trang điểm giá rẻ bị tẩy đi.

Mặt mộc dính những giọt nước tẩy trang li ti phản chiếu trong gương.

Ngũ quan tinh xảo kèm chiếc mũi xinh xắn, khuôn mặt hơi tiều tụy nhưng kết hợp biểu cảm ốm yếu làm người ta thấy mà tội nghiệp.

Mái tóc màu trà xõa tự nhiên, Trì Tiểu Chanh sờ thử, đôi mắt nàng phát sáng.

Chất tóc rất tốt, không nhìn ra là tóc của người suy dinh dưỡng.

Quan trọng nhất là mặt mộc quá đáng yêu!

Gương mặt trẻ con chu mỏ ra, sức sát thương của loli đáng yêu hợp pháp đủ hạ gục bất kỳ đứa lolicon nào.

Da cũng mềm mại trắng nõn.

“Nguyên chủ nghĩ cái gì vậy, mặt mộc như này đủ vượt xa biết bao nhiêu nữ sinh cùng tuổi. Mắc gì phải trang điểm như vẽ bùa để tự hạ thấp nhan sắc của bản thân thế!”

“Tệ nhất thì mang thêm cái kính đen, mặc áo khoác vừa dầy vừa xấu, làm vẻ mặt yếu đuối chút. Riêng khuôn mặt nhỏ nhắn khiến người thương xót này có thể cosplay Thẩm Ấu Sở luôn rồi.”

“A—”

Trì Tiểu Chanh há miệng ra nhìn.

Lưỡi hồng hào mềm mịn, răng trắng đều và 1 cái răng nanh hơi nhô ra, nhưng không ảnh hưởng chỉnh thể. Đối với một số người thì răng nanh là một trong những điểm đáng yêu.

“Nhan sắc dễ thương thật, nếu mình xuyên vào lúc còn nhỏ thì làm gì còn đất diễn cho mấy tên nam chính.”

Trì Tiểu Chanh có thể bẻ Tô Đào cong lên cong xuống.

Nàng cởi hết quần áo, bước vào phòng tắm.

Ngực không to, đủ dùng. Mông không vểnh nhưng mượt mà.

Mặc dù cơ thể hơi gầy nhưng không quá cằn cỗi đối với người cao 1 mét 53.

Nếu bây giờ cơ thể không mệt mỏi thì Trì Tiểu Chanh muốn trải nghiệm cảm giác tươi đẹp khi làm con gái.

Lau khô nước trên người rồi đi vào phòng mở tủ quần áo.

Mặc đồ xong, nàng nhíu mày nhìn cách bày biện của căn phòng.

Khác với chủ nhân ốm yếu đáng yêu, căn phòng đầy đồ vật khó nói.

Bức tường dán đầy áp phích của mấy tên nam chính, trên bàn là đám người rơm viết tên Tô Đào. Mỗi con người rơm đều bị đâm đầy kim, từng tấm hình của Tô Đào đều bị nguyên chủ dùng dao rạch nát.

Trì Tiểu Chanh thở dài, bắt đầu bận rộn.

Đóng gói tất cả đồ vật ngày xưa ném đi, mãi đến khi căn phòng trở nên đơn giản mộc mạc, nàng mới lau mồ hôi.

Lấy điện thoại ra, nàng trầm ngâm suy nghĩ.

Tự chụp mặt mộc của bản thân, chọn thêm ánh sáng lạnh để làn da càng thêm trắng, sau đó cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt.

“Tách.”

Chụp xong.

“Đúng là chiến thần mặt mộc, không cần photoshop vẫn dễ thương.”

Đánh chữ, đăng bài bạn bè.

“Thật sự xin lỗi, thực sự xin lỗi, thực sự xin lỗi, thực sự xin lỗi.” — Tất cả mọi người có thể xem.

“Thích chị thích chị thích chị thích chị thích chị thích chị thích chị thích chị.” — Chỉ Tô Đào có thể xem.