Địa Ngục Đang Xây Dựng

Chương 4

Rất nhanh, lũ ác quỷ đã làm nhái ra hơn mười chiếc cuốc tương tự.

Ban đầu có hơn mười con ác quỷ đến, đây là số lượng được sắp xếp dựa theo tốc độ khai thác trước đây, số ác quỷ này phải mất hai ba tiếng đồng hồ mới khai thác đủ đá hắc diện thạch.

Nhưng với sự trợ giúp của cuốc, chỉ mất nửa giờ, lũ ác quỷ đã khai thác đủ vật liệu đá hắc diện thạch để sửa chữa lâu đài Ma Vương.

Khi trở về, lũ ác quỷ một tay ôm đá hắc diện thạch đã khai thác được, tay kia cầm chiếc cuốc vừa làm xong.

Giống như đang ôm bảo vật quý giá nào đó, chính chiếc cuốc này, đã giúp chúng không bị nát ngón tay.

Nhìn vẻ mặt của mấy con ác quỷ cầm cuốc, Daemon cảm thấy sau khi trở về, rất có thể bọn họ sẽ thờ cúng thứ này.

Haizz, đây chính là kết quả của năng suất thấp...

Tuy nhiên, vì anh đã đến đây, anh nhất định sẽ thay đổi mọi thứ ở đây!

Mang đá hắc diện thạch trở lại lâu đài, Asmodeus vội vàng chỉ huy mấy con ác quỷ bay lêи đỉиɦ lâu đài để xử lý chỗ hổng do gió ăn mòn, sau đó dùng đá hắc diện thạch mới khai thác về để lấp lại.

Pháo đài dột gió miễn cưỡng biến thành pháo đài không dột gió, Daemon ngẩng đầu nhìn chỗ được bao quanh thô sơ bằng đá hắc diện thạch, trong lòng vẫn có chút lo lắng liệu mình có bị đá hắc diện thạch rơi trúng đầu mà chết khi đang ngủ hay không.

Haizz, năng suất hiện tại chỉ có như vậy, đợi sau này có thể tạo ra gạch, sẽ xây cho mình một căn biệt thự nhỏ hai tầng!

Daemon thầm tự an ủi trong lòng.

"Òng ọc!"

Bận rộn cả buổi, Daemon bất giác đói bụng, bụng phát ra âm thanh rõ ràng.

Nghe thấy tiếng đói bụng của Ma Vương điện hạ, mấy con ác quỷ đang đứng bên cạnh Daemon đều đồng loạt rụt người lại.

Bây giờ trong lòng mỗi con ác quỷ đều nghĩ: Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, Ma Vương điện hạ đói rồi, ngài ấy có định bắt mình ăn thịt không?!

Daemon sờ bụng mình, không để ý lắm đến những con ác quỷ đột nhiên run rẩy, trực tiếp trở lại lâu đài, gọi Asmodeus đến, bảo hắn chuẩn bị chút đồ ăn cho mình.

Asmodeus nghe thấy Ma Vương điện hạ đói, vội vàng muốn dâng lên Ma Vương điện hạ con người mà hắn đã tốn rất nhiều công sức mới bắt được.

Trước đó vì con người kia mà gây ra hỗn loạn đã được dọn dẹp xong, bây giờ chính là cơ hội tốt để lập công trước mặt Ma Vương điện hạ!

Asmodeus vỗ đôi cánh đỏ, bắt con người bị nhốt trước đó đến, đặt trước bàn ăn của Daemon.

Khi Gareth bị bắt đến Địa Ngục Vực Sâu, y đã biết kết cục của mình. Có thể trước khi chết, dùng hết sức lực toàn thân mắng Ma Vương một câu, y đã mãn nguyện. Vốn đã là nỏ mạnh hết đà, Gareth mắng xong liền hôn mê.

Dù sao nhiệt độ cao của Địa Ngục Vực Sâu không phải là thứ mà con người có thể chịu đựng được, hơn nữa Gareth còn mặc áo giáp, nhiệt độ cao khiến y đổ mồ hôi dẫn đến mất nước nghiêm trọng, bây giờ đã thở ra nhiều hơn hít vào.

Bị Asmodeus xách đến trước mặt Ma Vương, Gareth mơ màng cảm thấy mình đang di chuyển, nhưng y không còn sức lực để phản kháng.

Daemon nhìn khuôn mặt tái nhợt dí sát vào mặt mình, giật mình lùi lại liên tục.

"Asmodeus!? Ngươi đang làm gì vậy?!"

Khuôn mặt đỏ rực của Asmodeus lộ ra sau lưng Gareth, vẻ mặt nịnh nọt: "Ma Vương điện hạ, đây là con người mà thuộc hạ đã tốn không ít công sức mới bắt được từ đại lục loài người! Xin Ma Vương điện hạ thưởng thức!"

Nhìn con người đang hấp hối này, Daemon lập tức kinh hãi, anh không phải là người nguyên thủy ăn lông ở lỗ! Anh chỉ là đói, không muốn ăn thịt ác quỷ, càng không muốn ăn thịt người!

Daemon ôm trán, nghiêm giọng nói với Asmodeus: "Asmodeus! Ta đã nói, ta sẽ không ăn thịt ác quỷ, cũng không muốn ăn thịt người! Ngươi kiếm cho ta chút đồ ăn khác đi!"

Asmodeus bị Daemon quát một tiếng, ném con người xuống, trực tiếp chạy ra ngoài, sợ rằng Ma Vương điện hạ sẽ vỗ cánh một cái, đánh chết hắn.

Daemon thở dài, tiến đến gần con người bị Asmodeus ném xuống.

Nhìn thấy toàn là ác quỷ da đỏ, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, có thể nhìn thấy một con người có vẻ ngoài bình thường, quần áo chỉnh tề, Daemon cảm thấy mắt mình cuối cùng cũng không phải chịu khổ nữa.

Hơn nữa trước khi trở thành Ma Vương, Daemon cũng chỉ là một con người bình thường, người này coi như là đồng loại của anh.

Người này mặc áo giáp, bao tay và các trang bị khác, trông giống như một kỵ sĩ của loài người, những trang phục phòng thủ này bây giờ đều trở thành gánh nặng của y.

Vốn dĩ nhiệt độ cao của địa ngục đã không phải là thứ con người có thể chịu đựng được, cộng thêm bộ áo giáp kín mít, khiến người này đổ mồ hôi nghiêm trọng, mồ hôi lại bị hơi nóng bốc hơi, cứ lặp đi lặp lại mấy lần, là người cũng không chịu nổi.

Địa ngục ở đây quanh năm nhiệt độ cao, trong lâu đài Ma Vương có kiến trúc che chắn, còn được coi là nơi có nhiệt độ thấp hơn, nếu ra ngoài, nhiệt độ còn cao hơn, người này chắc chắn sẽ bị nóng chết.

"Trước tiên cởϊ qυầи áo trên người anh ta ra, ít nhất cũng giảm bớt gánh nặng cho anh ta."

Daemon đưa tay bắt đầu cởϊ áσ giáp trên người này.

Áo giáp không thông gió, cũng là một trong những nguyên nhân chính làm tăng thêm gánh nặng cho con người này, trong điều kiện không thể thay đổi nhiệt độ xung quanh, Daemon chỉ có thể hạ nhiệt cho y từ bên trong.

Gareth đáng thương vốn đã bị giày vò, vừa rồi bị Asmodeus ném một cái, đầu đập thẳng xuống sàn đá, cơn đau dữ dội khiến Gareth đang mơ màng tỉnh lại trong giây lát.

Mở đôi mắt bị mồ hôi làm ướt nhòe, Gareth mơ màng nhìn thấy trước mặt có một mỹ nhân tóc đỏ đang cúi xuống người mình, cởϊ qυầи áo của mình.

"Hửm? Ngươi tỉnh rồi?"

Daemon chú ý thấy con người đang hôn mê này đã mở mắt.

Mà tay của anh vẫn còn đặt trên giáp ngực của y, vội vàng giải thích: "Đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn giúp ngươi cởϊ áσ giáp ra, với nhiệt độ này, nếu ngươi còn mặc thì ngươi sẽ bị nóng đến mất nước mà chết."

Đầu óc choáng váng, Gareth căn bản không nghe rõ lời Daemon nói, chỉ có thể loáng thoáng nghe được "Ta muốn giúp ngươi..." như vậy.

Người trước mặt này là ai? Là người của đội hộ vệ đến cứu y sao?

Không không không, trong đội hộ vệ không có ai tóc đỏ... Gareth không biết thân phận của người đối diện, nhưng dựa vào màu tóc và màu da của người này có thể phán đoán người trước mặt không phải là người của nhân tộc.

Hơn nữa... người này có một đôi mắt đỏ đặc biệt xinh đẹp, theo kinh nghiệm của Gareth, ngoài ác quỷ ra, chỉ có tộc Elf mới có mắt màu đỏ.

Ác quỷ bắt mình chính là để ăn thịt mình, tuyệt đối sẽ không đến cứu mình, vậy người đến cứu mình này, là người của tộc Elf sao?

Nghe nói trong Thánh Kỵ Sĩ Đoàn có một vị Thánh Đạo Sĩ Elf nổi tiếng, tên là Elion, chính là người có mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ nổi tiếng, là người của Thánh Kỵ Sĩ Đoàn đến cứu mình sao...?

Gareth nheo mắt, cố gắng nhìn rõ dung mạo của người Elf trước mặt, nhưng mất nước và không còn sức lực, cộng thêm việc bị ném qua ném lại, y căn bản không tỉnh táo được bao lâu, liền lại hôn mê.

"Lại ngất rồi?"

Daemon đưa tay lên phía dưới cánh mũi của người này cảm nhận một chút, vẫn còn thở, xem ra chỉ là ngất đi. Nhanh chóng cởϊ qυầи áo trên người này ra, chỉ để lại một lớp mỏng bên trong, miễn cưỡng để y có thể thở được.

Đưa tay sờ lên đầu người này, nhiệt độ trên da đã giảm xuống một chút, nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là phải bù nước cho y, nếu tình trạng này tiếp tục, người này rất có thể sẽ chết vì mất nước.

Nhưng... Daemon vừa nghĩ đến thánh thủy có thể làm bỏng da ác quỷ, nhất thời có chút do dự.

Đúng lúc này, Asmodeus vừa hay mang "thức ăn" đi vào.

"Ma, Ma Vương điện hạ, đ...đây là thức ăn ngài muốn..."

Chỉ thấy Asmodeus đặt hai chiếc đĩa đá thô ráp lên bàn.

Hai chiếc đĩa đá có công nghệ chế tác vô cùng thô sơ, chỉ được mài giũa qua loa thành hình dạng chiếc đĩa, trên đó thậm chí còn có không ít vết nứt rải rác.

Trong đĩa đá, một đĩa đựng đầy lá cây màu đỏ, đĩa còn lại đựng thức ăn dạng gel màu đỏ, trên đó còn dính không ít tro bụi.

"Thức ăn" trong hai đĩa đều trông rất khó nuốt.

Daemon tìm kiếm trong ký ức của nguyên chủ, biết được rằng, hai món ăn có vẻ ngoài khó coi này, vẫn là mỹ thực chỉ có Ma Vương điện hạ mới được ăn.

Lá cây màu đỏ là đặc sản hoa lửa của địa ngục, có hai loại, một loại là lá màu đỏ thuần túy, nhiều nước, vị ngọt. Loại còn lại là hoa lửa thật, có ngọn lửa ở trung tâm lá màu đỏ, sau khi hái xuống ngọn lửa sẽ biến mất, lá chuyển sang màu xanh lam, vị mặn. So với vị mặn, nguyên thân thích hoa lửa vị ngọt hơn.

Đĩa gel màu đỏ kia đến từ sinh vật mà Daemon quen thuộc – Slime, Slime lửa ở địa ngục sau khi bị gϊếŧ sẽ biến thành chất gel như thế này, ngoài thịt ra, nguyên thân thích nhất món này.

Xem độ tươi của gel, hẳn là Asmodeus vừa ra ngoài gϊếŧ Slime.

Ma Vương tuy thích ăn thịt, nhưng cũng không thể bữa nào cũng ăn thịt ác quỷ, nếu thật sự như vậy, Địa Ngục Vực Sâu này sẽ nhanh chóng bị ăn sạch. Vì vậy, nguyên thân ngoài lúc nổi giận sẽ ăn thịt ác quỷ, những lúc khác đều ăn hai món này.

Daemon tiến lại gần, nhìn thấy trong đĩa đựng gel còn đặt một viên đá dài có phần đầu lõm xuống, đây là thìa đặc chế của ác quỷ.

Ác quỷ ăn đồ đều dùng tay, nhưng vì thứ gel này dùng tay căn bản không thể nắm được, dẫn đến Ma Vương nguyên thân nổi giận khi ăn, ăn thịt hai con ác quỷ. Sau đó, những tên hầu cận ác quỷ phía dưới vắt óc suy nghĩ mới làm ra được cái thìa, dẹp yên cơn giận của Ma Vương.

Theo ký ức của Ma Vương, y rất thích ăn gel Slime lửa, vì vậy Daemon dùng thìa múc một chút gel Slime lửa, thăm dò nếm thử một miếng.

"Phụt...thứ này lại là vị cay!?"

Vị này, còn cay hơn cả mì gà cay bỏ mười gói gia vị, Daemon vốn đã khô cổ khát họng, một miếng ăn vào gel lửa kia, suýt chút nữa trực tiếp thăng thiên.

Miệng Daemon gần như sắp phun ra lửa, vội vàng nhổ gel trong miệng ra.

Ma Vương nguyên bản lại thích món ăn có hương vị mạnh như vậy?!

Daemon nhớ lại ký ức Ma Vương nhai ngấu nghiến gel, đồng cảm thấy miệng mình sắp bắt đầu phun ra dung nham.

Vị cay trong miệng vẫn không tan đi, Daemon đưa tay túm lấy mấy lá hoa lửa, nhắm mắt nhét vào miệng.