Sủng Tì

Chương 3

Nghe câu hỏi của Thẩm Phái, Nhược Nhiễm lập tức hiểu tâm trạng chủ tử hôm nay không được tốt. Nàng vội cúi đầu, đáp:

“Hồi bẩm Vương gia, sáng nay nô tỳ dậy sớm xuống bếp xem xét mọi thứ. Hôm qua ngài có dặn sẽ mở tiệc chiêu đãi khách quý, nô tỳ lo đầu bếp mới chưa quen khẩu vị Vương gia, sợ lãng phí nguyên liệu nên đích thân đi giám sát.”

Thẩm Phái gật nhẹ, xem như chấp nhận lời giải thích. Ánh mắt chàng vẫn lạnh lẽo, chẳng đọng chút ấm áp nào. Dựa lưng vào đầu giường suy nghĩ giây lát, chàng mới buông một câu hờ hững:

“Vất vả rồi.”

Nhược Nhiễm khẽ mỉm cười, gương mặt vừa đoan trang lại vừa khiêm nhường:

“Phục vụ Vương gia là bổn phận của nô tỳ, sao dám nói đến vất vả.”

Thẩm Phái chỉ thoáng liếc nàng rồi quay đi, hỏi:

“Giờ nào rồi?”

"Bẩm Vương gia, giờ Tỵ sáu khắc."

“Khởi giá.”

Thẩm Phái hướng mắt ra ngoài cửa sổ, giọng có chút dửng dưng.

Nhược Nhiễm lập tức mở tủ quần áo, chọn một bộ y phục phù hợp. Tuy Thẩm Phái là Vương gia quyền cao chức trọng, nhưng bên cạnh lại chẳng nhiều người hầu hạ. Ngoài Tứ Hỉ – gã sai vặt theo hầu, chỉ còn mỗi Nhược Nhiễm là người ở cạnh hắn lâu nhất.

Không phải vì chàng không được sủng ái, mà bởi Thẩm Phái vốn khó hầu hạ. Biết bao nha hoàn, sai vặt đến rồi đi, chỉ có Nhược Nhiễm và Tứ Hỉ còn trụ lại đến hôm nay.

Nàng chọn cho hắn một bộ trường bào màu tím sẫm, trên áo thêu hình kim mãng bốn trảo, vừa toát lên vẻ tôn quý, lại không quá phô trương. Hôm nay khách mời đều là quận vương trong tông thất, nên phải chuẩn bị thật chu đáo.

Sau khi hầu hạ Vương gia rửa mặt, chỉnh trang y phục, Nhược Nhiễm vừa buông tay thì Tứ Hỉ từ ngoài chạy vào, bẩm:

“Vương gia, các quận vương đã tới sảnh.”

Thẩm Phái hơi ngập ngừng, ánh mắt lướt qua phong tuyết ngoài trời, giọng pha chút bực bội:

“Họ đến sớm vậy sao?”

Nhược Nhiễm liền lấy thêm một chiếc áo khoác cùng tông màu phủ lên cho chàng. Thấy thế, sắc mặt Thẩm Phái mới dịu lại đôi chút. Nàng đi theo sau, dâng lên một chiếc lò sưởi tay nhỏ:

“Gia, cẩn thận kẻo lạnh.”

Thẩm Phái nhìn chăm chú chiếc lò sưởi bé xinh trong tay nàng, khẽ nhếch môi cười nhạt:

“Gia lại phải tranh dùng đồ nữ nhân ư?”

Nói đoạn, chàng chẳng đợi Nhược Nhiễm kịp đáp, đã cất bước đi thẳng, bóng lưng toát ra vẻ lạnh lùng xen lẫn chút bực dọc vô cớ. Nhược Nhiễm lẳng lặng giấu lò sưởi vào ống tay áo, không nói thêm, lững thững theo sau ra sảnh.

Từ xa, nàng đã nghe tiếng cười nói rôm rả. Trong sảnh, mấy vị quận vương ngồi nghiêng ngả, tán gẫu rôm rả, thỉnh thoảng có tiếng pha trò vang lên.

Vừa thấy Thẩm Phái bước vào, tất cả vội vàng đứng dậy hành lễ. Dõi theo Nhược Nhiễm đang đứng sau chàng, họ cũng khẽ chào hỏi vài câu xã giao. Nàng đáp lại một cách cung kính, sau đó ngoan ngoãn đứng lùi phía sau Vương gia.

“Cửu ca,” một người lên tiếng, “nghe nói hôm nay huynh mở tiệc, đám huynh đệ bọn ta liền đến sớm để cùng vui. Phải uống thật sảng khoái, không say không về!”

Kẻ vừa nói là Thẩm Vân – Thẳng Quận Vương, nổi tiếng khéo ăn khéo nói, biết cách lấy lòng người. Hắn nhạy bén nhận ra Thẩm Phái không thích kẻ hay khoe khoang, nên chỉ thỉnh thoảng đùa vài câu cho không khí thêm vui, không đến mức làm người khác chướng tai.

Ghi chú: Bốn trảo kim mãng là hình tượng rồng bốn móng, thường chỉ dành riêng cho hoàng tử hoặc vương gia trong triều đình phong kiến.