Tân Lung chẳng qua chỉ tiện tay cứu một đứa trẻ vượt đèn đỏ.
Giây tiếp theo, một luồng ánh sáng trắng chói lòa lóe lên trước mắt nàng.
Sau đó nàng chẳng biết gì nữa.
Chờ đến khi hoàn hồn lại, nàng phát hiện mình vẫn đang xách túi đồ vừa mua từ siêu thị, đứng xếp hàng trong một hàng dài, hơn nữa rất nhanh đã đến lượt nàng.
Trước hàng người là một quầy làm việc, phía sau quầy là một nữ nhân viên có ngũ quan đoan chính nhưng sắc mặt trắng bệch, đang gõ bàn phím lạch cạch trước màn hình máy tính.
Khi đến lượt nàng, nữ nhân viên liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó máy móc đọc lại nội dung trên màn hình.
"Xin chào! Hoan nghênh đến với văn phòng tiếp nhận địa phủ! Vui lòng xác nhận lại họ tên và nguyên nhân tử vong.”
“Hưng Long, nam, hưởng dương bốn mươi tuổi, phạm tội cướp bóc và cưỡиɠ ɠiαи, bị tai nạn xe trong lúc lẩn trốn, không qua khỏi, chuyển vào đạo súc sinh…"
Gì thế này?
Tân Lung lập tức cắt ngang lời nữ nhân viên, chỉ vào mặt mình: "Khoan đã! Cô có phân biệt nổi nam nữ không đấy? Tôi trông giống một nam nhân bốn mươi tuổi sao?"
Nữ nhân viên vốn đang gõ bàn phím lạch cạch nghe vậy thì dừng lại, nhìn thoáng qua màn hình, sau đó lại quan sát nàng.
Dù khuôn mặt con quỷ trước mặt đã máu me be bét, khó mà nhận ra là nam hay nữ, nhưng giọng nói quả thực nghe giống… nữ nhân?
Chẳng qua, trên đời cũng có nam nhân giọng nói như nữ mà.
Con quỷ này trông khá là gian xảo đây!
Nữ nhân viên lập tức nghiêm nghị nói: "Hệ thống câu hồn của địa phủ đã vận hành thử nghiệm suốt một năm, thực hiện quản lý tự động toàn bộ quá trình câu hồn đầu thai, chưa từng xảy ra bất kỳ sai sót nào, đạt tỷ lệ hài lòng tuyệt đối giữa nhân quỷ. Không thể có lỗi được!”
“Vị tiên sinh này, ngươi chính là Hưng Long, đừng có chối nữa, mau đi đầu thai đi. Người tiếp theo!"
Thấy bản thân sắp bị đưa đi đầu thai làm súc sinh trong khi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tân Lung cũng tức giận.
"Chị gái này, cô làm việc kiểu gì vậy? Lãnh đạo của các cô là ai? Mau gọi ra đây! Không thì tôi sẽ khiếu nại cô đấy."
Nàng chỉ nói vậy thôi, ai mà biết khiếu nại địa phủ có tác dụng hay không chứ!
Không ngờ vừa nghe đến hai chữ "khiếu nại", nữ nhân viên mặt không cảm xúc kia lập tức biến sắc, thái độ hòa hoãn đi không ít, còn miễn cưỡng kéo khóe môi cứng ngắc thành một nụ cười.
"Xin hãy bình tĩnh, Hưng Long tiên sinh, khiếu nại không thể giải quyết vấn đề. Xin hãy nói rõ nguyện vọng của ngài, để xem chúng ta có thể xử lý ổn thỏa hay không?"