Tất cả cỏ gần đó đều đã bị cắt, lần này Lưu Dược Minh đi hơi xa, trong thời gian ngắn đã cắt được hơn nửa túi. Lưu Dược Minh đứng dậy nhìn về phía đông, sau đó rũ mắt, không biết đang suy nghĩ gì, ánh sáng đỏ hồng chiếu vào mặt anh, càng khiến anh trở nên lạnh lùng.
Nhìn đồng hồ, đã gần đến giờ, Lưu Dược Minh vác túi cỏ, từ từ trở về ăn cơm với Kiều Sở Sở, cô sẽ không có việc gì để làm nữa.
Kiều Sở Sở mặc một chiếc áo màu hoa hồng mới may năm nay, nhưng lại hơi bị chật, không thể thở được, cô bực bội cởi nó ra và ném sang một bên, nghĩ đến việc bản thân béo lên, không thể mặc được nhiều quần áo thì cảm thấy ấm ức tủi thân.
Lại mặc một bộ khác màu đỏ tươi, bộ này vừa vặn, Kiều Sở Sở hài lòng nhìn mình trước gương, xoay một vòng.
Hai bím tóc lớn và dày rũ xuống trước ngực, bộ ngực đầy đặn, hông săn chắc, vòng eo thon gọn. Nhìn lên trên, đuôi mắt hơi nhướng lên như con sâu tằm phiếm hồng, giống như bị mưa xuân làm cho ướt nhẹp, cánh hoa nhỏ treo trên cành muốn rơi lại không thể rơi, khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy.
Sau khi thay giày đi làm, Kiều Sở Sở đội mũ rơm đi ra ngoài, bây giờ dù có mặt trời cũng không nóng, nhưng nếu phơi nắng lâu thì cũng rát mặt, làn da của cô rất mỏng.
Ba Kiều ở bên ngoại đã thu dọn bát đũa và mang đồ ăn lên, Lưu Dược Minh vừa trở về đang rửa tay, Kiều Sở Sở chạy nhanh đi cúi đầu dọn ghế, giảm bớt sự tồn tại của chính mình, nhưng cũng vô dụng. Mẹ Kiều tức giận đi ra khỏi phòng, cóc đầu Kiều Sở Sở, đồng thời mắng: “Con bé lười biếng này, lại để Tiểu Lưu đi cắt cỏ thay mình! Ban ngày Tiêu Lưu phải làm thêm phần việc của con, con cũng không nấu cơm, mỗi ngày đều ngủ thanh heo thì mới chịu bước xuống giường, có cần phải có người dâng đồ ăn lên tận miệng con không…”
Kiều Sở Sở vừa trốn vừa tức đến hộc máu, cãi lại: “Ai cần anh ấy giúp chứ! Con, ban ngày con tự làm việc kiếm tiền, mẹ lúc nào cũng chỉ thấy mỗi anh ấy làm…”
Thấy việc này phải mất một lát mới xong như thường lệ, Lưu Dược Minh đưa cho mẹ Kiều một cái bánh bao: “Mẹ, bây giờ Sở Sở phải làm rất nhiều việc, vốn dĩ là con dậy sớm, không có việc để dùng sức lực, không sao đâu.” Ngay khi mẹ Kiều vừa hạ hỏa, Kiều Sở Sở lại đỏ mặt và trút giận lên người Lưu Dược Minh: “Anh còn dám nói sao, tất cả đều tại anh!”
Lúc này Kiều Sở Sở khó chịu ngồi xuống, nhỏ giọng hừ một tiếng, cẩn thận nói: “Cảm ơn mẹ.”
Mẹ Kiều cũng đã quen với điều này, trợn mắt lên.