A Thương không biết mình đã lưu lạc ở Hoàng Tuyền bao nhiêu năm, dù nàng có chạy thế nào cũng không thể thoát ra khỏi nơi này. Ý thức dần trở nên mơ hồ, chỉ thỉnh thoảng tỉnh táo được một chút, nhìn thấy những vong hồn từng đồng hành bên mình lần lượt bị thay thế.
Cho đến rất lâu sau, dường như nàng lại trở về nhân gian một lần nữa, trở lại cái trấn nhỏ kia.
Rất nhiều ký ức đã mất đi, nhưng nhìn thấy trấn nhỏ ấy, cảm giác quen thuộc lại ập đến giống như nàng đã từng đến nơi này.
Từ xa, nàng trông thấy một nhóm người mặc bạch y, trên áo có ký hiệu quen thuộc, nhưng nàng lại không nhớ nổi đó là gì.
"Mau đi thôi! Nếu ngày mai không trừ được yêu tà trong thành An Châu, nhất định sẽ bị chưởng môn trách phạt." Những đệ tử bạch y vội vã lướt qua hẻm nhỏ.
"Hôm nay chưởng môn sẽ dẫn theo phu nhân đến An Châu, có phu nhân bên cạnh, chưởng môn nhất định không có thời gian trách phạt chúng ta."
Nghe đám đệ tử ríu rít trò chuyện, A Thương cũng không biết vì sao dù chỉ còn lại một chút tàn hồn, nàng vẫn không khống chế được mà đi theo.
Nàng nhìn thấy nhóm đệ tử kia chém gϊếŧ không ít yêu tà trong thành, trong đó, có một thiếu niên kiếm pháp vô cùng xuất sắc.
Nàng cảm thấy chiêu thức kia rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ nổi đã từng thấy ở đâu.
Vì nàng chỉ là một mảnh tàn hồn, nên đám đệ tử kia không thể nhìn thấy nàng, cứ như vậy, A Thương lặng lẽ đi theo bọn họ suốt mấy ngày.
Nàng cảm thấy có chút kỳ lạ, thường ngày, nàng chỉ tỉnh táo được một lát, sau đó sẽ lại rơi vào trạng thái mơ hồ. Thế nhưng, sau khi đi theo đám thiếu niên này, hình như nàng ngày càng minh mẫn hơn.
Nàng cũng từ từ nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ. Nàng tên là A Thương, là một bán yêu, từng là đệ tử của Tiên Môn Tông.
Chẳng trách khi nhìn thấy y phục của bọn họ, nàng lại cảm thấy quen mắt, hóa ra nàng và bọn họ lại là đồng môn.
Nhưng nàng không nhớ ra mình đã chết như thế nào.
“Đã trừ hết tà ma trong thành chưa?”
Đúng lúc A Thương đang cố gắng nhớ lại lý do cái chết của mình, bên tai bỗng vang lên một giọng nói thanh lãnh của một nam nhân.
Rõ ràng nàng đã quên đi rất nhiều chuyện, vậy mà ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, trái tim nàng lại đột nhiên run lên.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Người nọ khoác bạch y, đứng trong màn mưa, dáng vẻ cao ráo, khí chất thanh tao. Mái tóc dài buộc bằng ngọc quan, dung mạo tuấn lãng, phong thái xuất trần, nhất là đôi mắt đào hoa kia, trong sự lạnh lùng lại mang theo vài phần câu hồn nhϊếp phách.
Nhìn gương mặt quen thuộc đến cực độ kia, A Thương vô thức thốt lên: “Tạ Hành Ngọc.”
Ngay giây tiếp theo, người đứng dưới mái hiên dường như đã nghe thấy, quay đầu nhìn về phía nàng.
Ánh mắt hai người giao nhau, tất cả ký ức trong quá khứ lập tức như nước chảy cuồn cuộn tràn về.
Tạ Hành Ngọc...
Người này thế mà lại là Tạ Hành Ngọc...
Từng chuyện trong quá khứ lần lượt lướt qua trước mắt nàng, tựa như cưỡi ngựa xem hoa.
Tạ Hành Ngọc, đệ tử dưới trướng Thanh Ngọc chân nhân của Tiên Môn Tông, trời sinh kiếm cốt, là nhân tài kiếm tu kiệt xuất trong đám đệ tử trẻ tuổi, tiền đồ vô lượng, kiếm tu tuyệt đỉnh trong tương lai.