Ngụy Khiêm nhìn nàng, thấy trên vầng trán trắng như sứ của nàng quấn một dải khăn màu hồng nhạt, có thể nhận ra là băng bó vội vàng, vài sợi tóc cũng bị quấn vào trong. Những lọn tóc đen bị ép dưới màu đỏ tươi, xoắn vào nhau, khiến tim hắn không khỏi thắt lại.
Hắn nghĩ chắc nàng đau lắm, đôi mắt nàng vẫn luôn ươn ướt. Vì thế, giọng khàn khàn nói: "Phải mời đại phu."
"Ừm." Cố Tích Tích gật đầu, không bỏ lỡ cơ hội giải thích: "Vừa rồi mải băng bó nên không kịp ra mở cửa cho chàng. Thối Tư, chàng đừng giận."
Dây thần kinh của Ngụy Khiêm vừa mới thả lỏng lập tức lại căng lên, nhàn nhạt nói: "Ta đã đợi nửa canh giờ."
Nửa canh giờ, đủ để nàng tỉ mỉ băng bó mấy lần rồi.
Giọng điệu hắn nghe có vẻ hờ hững nhưng Cố Tích Tích biết, hắn thật ra không hề bình thản như vẻ bề ngoài.
Ngụy Khiêm đang nghi ngờ nàng, hắn vốn đa nghi. Khi giam cầm nàng, hắn canh phòng biệt viện chặt chẽ đến mức không một kẽ hở. Ngay cả nha hoàn thân cận ra vào phòng nàng cũng phải kiểm tra thẻ bài nhiều lần, tuyệt đối không cho phép bất kỳ sơ suất nào.
Người này, chính là một con rắn độc, kiên nhẫn ẩn núp trong bóng tối, chăm chú theo dõi. Chỉ cần phát hiện một kẽ hở, lập tức lao ra cắn chết con mồi.
Cố Tích Tích dứt khoát gạt bỏ nốt chút hoài nghi cuối cùng về giấc mộng kia.
Tất cả quá mức chân thực. Ngay cả dáng vẻ hắn nhìn nàng lúc này, đầy cảnh giác nhưng giọng điệu lại nhàn nhạt, cũng giống hệt trong mơ.
Nàng vốn không tin quỷ thần, nhưng chuyện đến nước này, không thể không nghĩ rằng, có lẽ vận mệnh đã được định sẵn từ trước.
Lòng bàn tay nàng vì căng thẳng mà đổ mồ hôi, ướt lạnh khó chịu. Nàng nhớ hắn thích nhất dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng nghe lời của nàng. Thế nên, nàng hít sâu, lấy hết can đảm mở miệng: "Phụ mẫu ta không có ở nhà, ta đã sai người đi tìm họ rồi. Việc trọng đại như hạ sính này, nhất định phải đợi họ trở về làm chủ, cho nên vừa rồi ta mới không mở cửa.”
Ngụy Khiêm nhìn nàng dò xét. Cổ nàng hơi cúi, tạo thành một đường cong duyên dáng, trắng nõn, mảnh mai. Chỉ cần một tay hắn hơi dùng lực, là có thể bẻ gãy.
Nhưng đúng lúc ấy nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt hoe đỏ, giọng nghẹn ngào hỏi: "Thối Tư, chàng nghi ngờ ta sao?"
Nước mắt nàng bị hàng mi dài nâng đỡ, lấp lánh run rẩy như viên pha lê trong suốt, chỉ cần rơi khỏi khóe mắt là sẽ vỡ nát thành trăm mảnh. Trái tim Ngụy Khiêm bỗng mềm nhũn, vô thức nói: "Không có."
Cố Tích Tích ngước lên nhìn hắn. Giọt lệ kia, cuối cùng cũng chậm rãi lăn xuống.
Trên làn da trắng như sứ của nàng, xuất hiện một vệt nước mắt mờ ướt. Đôi mắt nàng cũng ướŧ áŧ, bờ môi đỏ mềm mím lại, rõ ràng là dáng vẻ của một tiểu cô nương bị ấm ức. Nàng lắc đầu, hiển nhiên không tin lời hắn: "Thối Tư, chàng nói dối, chàng căn bản không tin ta."
Trái tim Ngụy Khiêm bị giọt nước mắt ấy làm ướt mềm. Sau một hồi im lặng, hắn nói: "Được, ta tin nàng."
"Ta đã mở cửa rồi." Cố Tích Tích cắn môi, nhẹ giọng hỏi: "Chàng khi nào hạ sính?"
Bên trong ống tay áo, bàn tay nàng nắm chặt, lòng bàn tay lạnh toát.
Nàng đang đánh cược.
Cược rằng giấc mơ ấy là điềm báo, cược rằng hôm nay nàng cẩn thận tính toán có thể tạm thời trấn an hắn, tranh thủ thời gian đối phó với hắn.
Nhưng nếu giấc mơ ấy là giả, nếu nàng cược sai… vậy chẳng khác nào tự mình đẩy bản thân vào hố lửa.
Ngụy Khiêm trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng phất tay: "Hạ sính!"
Lập tức những người khuân đồ nâng từng rương sính lễ đi vào. Những dải lụa đỏ rung động theo nhịp bước, nhuộm đỏ cả khoảng sân trước cửa. Ngay cả khuôn mặt tái nhợt của Ngụy Khiêm cũng được ánh đỏ phản chiếu, trông có phần tươi tắn hơn.
Một rương, hai rương, ba rương… Những chiếc rương lễ vật càng ngày càng nhiều, lòng Cố Tích Tích cũng ngày càng bất an.
Xa xa bỗng vang lên tiếng còi cảnh báo dồn dập.
Ánh mắt Ngụy Khiêm lập tức sắc bén, hắn nhìn nàng chằm chằm một cái, trầm giọng nói: "Ba ngày sau, ta đến rước nàng!"
Nói rồi hắn thúc ngựa rời đi.
Cố Tích Tích đứng trước cửa, dõi theo bóng lưng hắn. Sự căng thẳng trong lòng đột nhiên bị rút cạn, chỉ còn lại mệt mỏi rã rời.
Giấc mơ đó, rốt cuộc là thật hay giả?
Những gì nàng làm hôm nay, là cứu chính mình hay đang tự đẩy mình vào đường chết?
…
Hai khắc sau, Trấn Viễn hầu Cố Hòa vội vã chạy vào, đầu đầy mồ hôi. Vừa thấy khăn lụa trên trán Cố Tích Tích, ông lập tức đấm ngực giậm chân: "Con gái ngoan của ta! Trán con làm sao thế? Bên ngoài đồn rằng Ngụy Khiêm dẫn người tới đập cửa nhà chúng ta, chẳng lẽ hắn động thủ với con à?"
Hầu phu nhân La thị còn chưa xuống kiệu đã nghe thấy câu này, vội vàng nhảy xuống, lo lắng hỏi: "Tích Tích! Hắn động thủ với con sao?"
"Không có." Cố Tích Tích tháo khăn lụa xuống, để lộ vầng trán nhẵn mịn trắng trẻo. Nơi bị đá Thái Hồ va phải giờ chỉ còn lại một vệt ửng đỏ cực kỳ nhạt, không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện.
Nhưng La thị vẫn nhìn thấy, liền vội vàng bước tới thổi nhẹ lên vết thương, sau đó quay đầu trừng mắt lườm Cố Hòa: "Chỉ biết chơi cờ! Bỏ mặc Tích Tích ở nhà một mình, để tên khốn kia bắt nạt!"
Hôm nay Cố Hòa quả thật đến quán cờ chơi cờ, lúc này trên mặt đầy vẻ hối hận, liên tục nói: "Là lỗi của ta, sau này ta sẽ không đi chơi cờ nữa!"
"Không phải đâu, tên khốn đó không đánh con, đây là con vô ý va vào trong hoa viên." Cố Tích Tích một tay ôm lấy cha, một tay kéo mẹ, ngập ngừng nói: "Sau đó… con đã mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ."
"Mơ thấy gì?" La thị đang lục lọi trong hộp thuốc tìm cao dán, thuận miệng hỏi.
…
Nửa nén nhang sau.
Ba người nhà họ Cố ngồi trong phòng, nhìn nhau, ai nấy đều không biết phải mở miệng thế nào.
Cuối cùng vẫn là La thị phá vỡ sự im lặng: "Ý con là, sau khi con ngất đi, con mơ thấy Ngụy Khiêm bắt con về nhốt trong nhà hắn, nên con rất sợ hãi, mới để hắn hạ sính lễ, muốn tạm thời xoa dịu hắn?"
"Phải." Cố Tích Tích sợ bọn họ lo lắng quá mức nên không kể đến tình tiết mình bị đầu độc chết: "Giấc mơ đó đáng sợ lắm."
"Nhưng Tam Nguyên lại nói con không hề ngất đi." La thị nhíu mày: "Thật kỳ lạ."
"Đúng vậy," Cố Tích Tích cũng không hiểu nổi điều này: "Nhưng giấc mơ đó rất dài, con cứ có cảm giác như mình đã hôn mê rất lâu vậy."
Cố Hòa cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường, bèn trấn an: "Con gái ngoan đừng sợ, có cha và mẹ con ở đây, tên khốn đó tuyệt đối không dám làm vậy với con."
Dù sao ông cũng là Trấn Viễn Hầu, mẫu thân của La thị lại chính là cô mẫu của Hoàng đế đương triều – Tấn Dương trưởng đại công chúa, Ngụy Khiêm tên khốn đó sao dám động đến bảo bối của ông?
Lông mày Cố Tích Tích càng nhíu chặt hơn. Trong giấc mơ kia, dường như cũng có thoáng qua hình ảnh liên quan đến ngoại tổ mẫu, nhưng quá mơ hồ nàng không thể nhớ rõ được.
La thị suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Con còn mơ thấy gì nữa không? Những chuyện có thể kiểm chứng ấy."
Cố Tích Tích hạ giọng nói: "Thánh nhân sẽ băng hà vào ngày mai."
Trong phòng lại chìm vào một khoảng lặng.
Hoàng đế đã bệnh rất lâu rồi, nhưng không ai dám nói ra những lời như vậy. Nếu để người khác nghe thấy, đó chính là tội chém đầu.
"Chuyện này không được nhắc đến nữa." La thị cuối cùng quyết định: "Chờ đến mai rồi tính."
Ngày mai…
Lòng Cố Tích Tích nặng trĩu.
Rốt cuộc nàng đã đặt cược đúng hay là đã cược sai?