Sau Khước Từ

Chương 1: Khởi đầu

Thế kỷ hai mươi lăm.

Thành phố Từ Đại

Năm ấy, một trận tuyết lở kinh hoàng đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ Lam Nhan. Trong lúc cô bé bơ vơ, Từ Mạch người bạn thân của cha cô đã dang tay đón nhận và chăm sóc Lam Nhan như người thân. Thế nhưng, bi kịch lại một lần nữa ập đến.

Năm năm sau, Từ Mạch trở thành nạn nhân của một vụ ám toán bí ẩn, suýt nữa mất mạng và đôi mắt của anh ta vĩnh viễn chìm vào bóng tối.

Không chút đắn đo, Lam Nhan đã quyết định hiến tặng đôi mắt của mình để trả lại ánh sáng cho người đã che chở cô suốt bao năm qua. Một hành động hy sinh đầy xúc động, nhưng cũng mở ra một khởi đầu đầy phức tạp trong mối quan hệ giữa hai người.

Hai năm sau.

Tại Biệt thự của Từ gia.

Lam Nhan dạo gần đây luôn đeo bám chú cô là Từ Mạch không rời nữa bước. Có lẽ từ cái đêm “sự cố” ấy mà dường như Lam Nhan đã vượt qua ranh giới giữa hai chú cháu. Xem mình như nữ chủ nhân của Từ gia, là vợ của Từ Mạch thì phải..

Tối hôm đó, ngồi chờ Từ Mạch rất lâu, cuối cùng Lam Nhan cũng chờ được chú cô về nhà. Lam Nhan vui mừng mang tô mì nóng hổi, từng bước dò dẫm tiến vào phòng sách.

- Chú à, con có nấu mì cho chú.

Từ Mạch vừa nhìn thấy Lam Nhan đã khó chịu, tay cầm điếu thuốc, giọng học hằn nói:

- Không ai dạy con vào phòng phải gõ cửa sao?

Lam Nhan nghe vậy thì có phần rụt rè, chẳng phải trước giờ cô ra vào điều không cần gõ cửa hay sao. Lam Nhan cẩn thận đặt tô mì xuống bàn cho Từ Mạch rồi ấp úng nói:

- Chú… Chú… Ăn đi kẻo nguội.

Từ Mạch quay người đi, giọng trầm xuống nói:

- Không ăn, con đem ra ngoài đi.

Lam Nhan bị từ chối, trong lòng rất buồn, nhưng vẫn cố đứng lại nói tiếp:

- Mì con nấu rồi, chú ăn đi.

Sự đeo bám, phiền phức của Lam Nhan làm cho Từ Mạch không kìm được tức giận liền hất tay đổ hết tô mì nóng xuống đất.

Xoảng…

Tiếng vỡ của tô chén làm cho Lam Nhan giật mình, hai mắt cô mù lòa, không nhìn thấy được gì, chỉ biết cảm giác của nước nóng hất lên chân, làm cho Lam Nhan hoảng sợ, lùi người lại.

Mấy tháng nay điều như thế, Từ Mạch dường như rất ghét cô, ghét đến nỗi kể cả khi nghe tiếng chân của Lam Nhan Từ Mạch cũng đã tức giận rồi. Cô làm gì sai sao? Chẳng phải trước đây Từ Mạch rất thương yêu và chiều chuộng Lam Nhan sao. Chỉ từ cái đêm say rượu hôm ấy đến nay là Từ Mạch thay đổi thái độ hẳn.

Nhìn thấy nước nóng văng lên chân của Lam Nhan, Từ Mạch trong lòng có phần xót xa, nhưng cơn tức giận lúc này đã che mờ hết lý trí, anh ta bước đến nắm lấy cổ tay của Lam Nhan rất thô bạo, rồi hung hăng nói:

- Con muốn sao hả?

- Chuyện tối hôm đó chỉ là một sự cố, con hãy quên đi.

- Chú và dì con sắp kết hôn rồi. Chuyện này không ai thay đổi được.

- Chú mãi mãi không bao giờ yêu con, chúng ta cũng sẽ không có kết quả tốt đâu.

Lời của Từ Mạch như những lưỡi dao sắc nhọn, cắt vào trái tim đang rỉ máu của Lam Nhan. Đêm hôm đó khi tỉnh cơn say, Từ Mạch cũng phản ứng, quát tháo mạnh mẽ như thế. Cũng cảnh cáo, đe dọa Lam Nhan, không được nói cho Khiết Nhu dì của mình biết chuyện đêm đó.

Lam Nhan bây giờ mù lòa rồi, cũng chẳng dám mơ bản thân có được hạnh phúc với người đàn ông nào, kể cả Từ Mạch càng không có. Chỉ là Lam Nhan yêu Từ Mạch, yêu ngay lúc lần đầu tiên nhìn thấy anh ta.

Yêu bàn tay to lớn và giọng nói trầm ấm, hứa sẽ chăm sóc, bảo vệ Lam Nhan trong lúc cô hụt hẫng và cô đơn nhất, bởi cái chết quá bất ngờ của người thân. Từ Mạch như một ánh sáng ở cuối đường, ấm áp bao bọc lấy Lam Nhan.

Lam Nhan cũng chưa bao giờ suy nghĩ sẽ phá hoại tình cảm của Khiết Nhu với Từ Mạch, vì trên đời này, người thân duy nhất của Lam Nhan ngoài Từ Mạch ra, chỉ còn một người dì là Khiết Nhu.

Mấy ngày qua Từ Mạch luôn tránh né, thậm chí là chán ghét Lam Nhan là vì cô cứ đeo bám anh ta, như đang uy hϊếp cuộc hôn nhân của Từ Mạch. Thật ra Lam Nhan cũng chỉ muốn trân trọng những ngày còn lại với Từ Mạch, trước khi anh ta kết hôn. Nhưng xem ra là không được rồi.

Bàn tay Từ Mạch đang nắm chặt lấy cổ tay của Lam Nhan từ từ lỏng ra, giọng Từ Mạch lại vang lên.

- Ra ngoài.

Lam Nhan cúi đầu xuống, gương mặt buồn bã, giọng có phần nhỏ lại nói:

- Con… Con ra ngoài đây.

Nói rồi Lam Nhan rời đi, cử chỉ có phần hối hả, chỉ sợ đi chậm một chút cô gái nhỏ sẽ không kìm chế được mà bật khóc trước mặt Từ Mạch.

Còn Từ Mạch sau khi thấy Lam Nhan đi khỏi thì tâm trạng càng tệ hơn. Trái tim và lý trí như chia làm hai, một bên thì kêu gào, nhớ thương muốn ôm lấy Lam Nhan. Bên kia thì liên tục quấy nhiễu bắt Từ Mạch phải tỉnh táo, người Từ Mạch sẽ kết hôn là Khiết Nhu, còn Lam Nhan chính là đứa cháu quan trọng mà suốt đời này anh ta phải bảo vệ, càng không được làm tổn thương cô.

Lam Nhan trở về căn phòng của mình thì bậc khóc nức nở. Suốt hai tháng nay, ngày nào Lam Nhan cũng khóc, đã bao lần tự nhủ với bản thân không được khóc nữa. Chuyện đêm hôm đó với Từ Mạch chỉ là một sự cố thôi. Chẳng có tình yêu gì sau đêm ân ái đó.