Diệp Thiệu Quân khẽ hừ lạnh một tiếng, huých khuỷu tay Vệ Trữ một chút, ngoài miệng lại không buông tha cậu ta mà nói.
“Cậu còn biết đường trở về, rời đi tận ba năm trời, tâm cũng đủ tàn nhẫn.”
“Ây, Thiệu Quân, cậu là không biết trường học của tôi có bao nhiêu là nghiêm khắc, tôi mỗi ngày đều phải vội vã muốn chết, hiện tại thật vất vả lắm mới được tốt nghiệp trở về.”
Vệ Trữ nhắc tới quá khứ ba năm qua liền cảm thấy đau đầu, chẳng qua nghĩ đến về sau không bao giờ lại trở về trường nữa liền phấn chấn hẳn lên.
Không nói nhiều được mấy câu, Vệ Trữ liền gấp không chờ nổi mà giới thiệu.
“Thiệu Quân! Tôi giới thiệu cho cậu một chút, đây là bạn học Chu Tước, cậu ấy cũng là xuất ngoại du học, tốt nghiệp liền về nước công tác, thế là cùng về chung với tôi một chuyến.”
Cậu ta thao thao bất tuyệt nói, thời điểm nói chuyện cũng không ngừng mà dán sát vào người Chu Tước, dường như sợ hãi không được yêu thích mà khát vọng có thể thân cận cậu.
Nhưng là Diệp Thiệu Quân thực mau liền chú ý tới Chu tước hơi nghiêng nghiêng đi thân mình, tránh cho Vệ Trữ tới gần, sau đó khẽ cong môi lên, nhìn chăm chú vào hắn mà nói.
“Chào cậu! Tôi là Chu Tước.”
Đôi mắt Chu Tước sáng ngời, thoạt nhìn tựa như dâng lên một tầng hơi nước, bất luận chuyên chú mà nhìn ai đều giống như chứa đựng tình ý.
Dung mạo xinh đẹp rồi lại còn giọng nói dễ nghe, bất luận kẻ nào đều không thể chống cự trước tư sắc mị hoặc như thế này, Diệp Thiệu Quân từ trước đến nay đều yêu thích cái đẹp, liền cũng cười nói.
“Chào cậu! Tôi là Diệp Thiệu Quân.”
Diệp Thiệu Quân nói xong liền tự nhiên đưa tay ra, Chu Tước dừng một chút, sau đó cũng đưa tay, ngón tay mảnh khảnh trắng noãn dường như chính là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.
Chỉ là nắm lấy tay một chút liền rất mau bỏ ra, chạm vào bàn tay cậu liền cảm nhận được tinh tế xúc cảm khiến cho Diệp Thiệu Quân có hơi xuất thần.
Hắn lần đầu tiên mới nhìn thấy một người có sức hút đến vậy, khiến cho hắn thần hồn điên đảo, chẳng qua đối phương luôn lẳng lặng không nói nhiều lời, như thế cũng đã có thể hấp dẫn đến ánh mắt mọi người, khó có thể che giấu được sự yêu thích cùng si mê đối với cậu ấy.
Sống một cách cao cao tại thượng đã quá lâu hay như đã quá quen với việc ngồi trên cao để nhìn xuống biển người như Diệp Thiệu Quân mà nói khi được gặp Chu Tước, người mà khiến cho hắn sinh ra một loại cảm giác ham muốn chinh phục.
Nếu đặt trường hợp khi còn ở quá khứ, Diệp Thiệu Quân nhất định sẽ đem Chu Tước trở thành “mục tiêu săn mồi” tiếp theo của mình.