Xuyên Qua Mười Thế Giới Tôi Chạy Trốn Thất Bại

Chương 3

Chính vì thế, Cố Sâm nam chính của bộ truyện mới có được cơ hội tham gia bộ phim này, dùng nó làm bàn đạp để bước lêи đỉиɦ cao một lần nữa.

Về phần Kỷ Ninh, theo thiết lập nhân vật trong nguyên tác, cậu là một thiên tài kiêu ngạo, lạnh lùng, tuy đến đây đóng phim kinh dị nhưng lại không hề tin vào ma quỷ. Mà thực tế thì… cậu quả thật chẳng có lý do gì để sợ ma.

Với tư cách là một người đã xuyên qua mười thế giới vô hạn lưu, nơi đâu cũng đầy rẫy lệ quỷ, Kỷ Ninh thậm chí từng có một kiếp sống dưới thân phận chính cậu cũng là quỷ. Cảnh tượng này với cậu chỉ là chuyện nhỏ.

Một cơn gió lạnh lẽo đột ngột thổi qua, khiến mái hiên cũ kỹ rung động, những chiếc chuông gió bạc màu treo lơ lửng đột nhiên phát ra tiếng leng keng văng vẳng. Bóng đêm càng trở nên mơ hồ, những diễn viên trẻ tuổi xung quanh vô thức co rút cổ lại, có người thậm chí còn khẽ thì thầm:

"Đây chính là… căn nhà ma khét tiếng đó sao…"

Nhân viên đoàn phim bước lên, hướng dẫn sơ bộ:

"Mọi người có thể làm quen với cảnh vật xung quanh trước. Mười lăm phút nữa, chúng ta sẽ chính thức bấm máy. Khi đếm ngược bắt đầu, hãy sẵn sàng vào vai, cảm ơn các bạn!"

Nói xong, nhân viên rời đi, để lại đám diễn viên đứng trước cánh cửa tối tăm của ngôi nhà.

Những tân binh chưa có kinh nghiệm bắt đầu xì xào bàn luận về vụ án năm đó. Kỷ Ninh khoanh tay đứng im lặng, không tham gia vào cuộc trò chuyện. Ở một góc khác, Cố Sâm cũng đứng một mình, rõ ràng bị những người còn lại xa lánh.

Tuy nhiên, ánh mắt của Kỷ Ninh nhanh chóng lướt qua Cố Sâm. Dù bị cả đoàn phim ghẻ lạnh, chàng trai kia vẫn tỏ ra trầm ổn, chẳng hề quan tâm đến thái độ của người khác, chỉ chuyên tâm quan sát căn nhà trước mặt.

Một lát sau, Cố Sâm nâng cổ tay, chạm nhẹ lên thiết bị cá nhân. Một tấm màn hình trong suốt hiện ra giữa không trung, hiển thị sơ đồ cấu trúc bên trong căn nhà. Đôi tay thon dài của anh lướt qua màn hình, phóng to một số phòng nhất định, dường như đang so sánh với nội dung trong kịch bản.

Không hổ danh là ảnh đế tái sinh, thái độ làm việc nghiêm túc không chút tì vết.

Kỷ Ninh khẽ híp mắt.

Dựa theo thiết lập nhân vật, cậu cũng là một kẻ có yêu cầu cực kỳ cao về diễn xuất, nghiêm khắc đến mức cay nghiệt, tuyệt đối không chấp nhận một phân cảnh nào có sơ suất.

Vậy nên, nhân cơ hội này, cậu có thể mở lời với Cố Sâm một cách hợp lý rồi.

Kỷ Ninh mỉm cười.

Thời khắc tiếp cận nam chính, chính thức bắt đầu!

"Cũng không đến nỗi tệ."