Sau Khi Mẹ Yêu Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Bá Tổng

Chương 2: Bia đỡ đạn (2)

Chương 02: Bia đỡ đạn (2)

Team dịch: Joanne

Editor: Joanne

---

Bức tường trong thang máy phản chiếu bóng người mờ ảo. Phó Minh Dã một tay ôm mũ bảo hiểm, một tay cầm điện thoại áp lên tai. Khuôn mặt với làn da khỏe khoắn màu lúa mì của cậu đầy vẻ bực bội.

Người bạn ngạc nhiên: “Dã Tử, chú của cậu thật sự kết hôn chớp nhoáng à?”

Phó Minh Dã lười đáp: “Linh kiện tôi bảo cậu tìm đâu rồi?”

“Đừng lo linh kiện nữa! Tôi nghe nói là một người phụ nữ xuất thân bình thường, gần bốn mươi tuổi, còn mang theo một đứa con riêng? Chuyện kỳ diệu của Giang Thành đấy à?”

Phó Minh Dã lập tức ngước mắt lên, vẻ bực bội ban đầu thoáng chốc biến thành cáu kỉnh: “Con riêng thì liên quan gì đến cậu?! Không muốn ăn đòn thì cút xa ra!”

Mắng xong, Phó Minh Dã đưa tay định ngắt cuộc gọi. Không ngờ, ngón tay lệch đi một chút, chạm trúng chế độ loa ngoài.

Đúng lúc ấy, cửa thang máy mở ra.

Ánh đèn từ bãi đỗ xe chiếu xuống. Phó Minh Dã ngước mắt lên, thấy Thiên Cẩn đang đứng ngoài thang máy, bên cạnh là một cô gái có sáu, bảy phần giống bà, chiều cao cũng xấp xỉ nhau.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt tròn đen láy, đuôi mắt và khóe mắt nhọn nhọn, trông như một con mèo.

Thiên Dữu cũng đang nhìn Phó Minh Dã.

Tóc cắt ngắn, mắt một mí, sống mũi cao, toát lên vẻ sắc sảo đầy cuốn hút. Khuỷu tay cậu còn vắt một chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ đen xen kẽ.

Giây tiếp theo, Thiên Dữu nghe thấy tiếng từ điện thoại trong tay Phó Minh Dã vang lên với giọng điệu thất vọng đến đau lòng:

“Cậu chỉ chú ý đến đứa con riêng thôi à? Đây là một người phụ nữ xuất thân bình thường! Gần bốn mươi tuổi! Còn mang theo con riêng! Ba tầng ‘buff’ thế này mà có thể khiến chú cậu kết hôn chớp nhoáng?! Sau này cậu với cô ta chung một mái nhà, cậu không lo bị tính kế hãm hại rồi bị đuổi ra khỏi cửa à?”

“…”

Thiên Dữu hừ lạnh. Nếu mẹ cô có tâm cơ thì cũng chỉ dùng vào công việc, người ngoài đừng mong lợi dụng.

Cô nheo mắt, nhìn lại Phó Minh Dã bằng ánh mắt khó đoán.

Ghi thù +1.

Phó Minh Dã mặt đen sì, dứt khoát tắt điện thoại.

Cậu vốn chẳng nghĩ nhiều đến chuyện Thiên Cẩn có tâm cơ hay không, nhưng nếu giải thích thì lại giống như đang cố lấy lòng, tự hạ thấp bản thân một cách vô lý.

Nghĩ vậy, Phó Minh Dã dứt khoát im lặng, không thèm nhìn hai người nữa, sải bước ra khỏi thang máy.

Thiên Cẩn miễn cưỡng hiểu tính khí của Phó Minh Dã, cậu ta sẽ không tức giận chỉ vì một cuộc điện thoại. Trong lòng bà nghĩ lát nữa phải giải thích thế nào với Thiên Dữu, nhưng vẫn mở miệng gọi cậu ta lại:

"Minh Dã, bên ngoài đang mưa, để tài xế…"

Phó Minh Dã lớn tiếng ngắt lời: "Tôi cần bà lo sao?!"

Thiên Dữu: "…?"

Anh ta đang quát ai đấy?! Ghi thù +1!