Dưới ánh nắng chói chang, Lăng Hạ Vũ bước xuống xe, nhìn con đường đất đỏ quạch trước mặt mà âm thầm thở dài. Thôn quê này nghèo đến mức thanh niên trai tráng đều đã rời đi kiếm sống, chỉ còn lác đác vài người già bám trụ giữ gìn đất tổ. Vì thế, phương tiện di chuyển gần như không có, cậu chỉ có thể lầm lũi đi bộ hơn bảy cây số để đến nhà ông nội.
Cậu kéo thấp vành nón, nheo mắt nhìn vườn cây xanh ngắt trước mặt, bên trong là căn nhà cấp bốn nhỏ nhắn, tường vây đầy dây leo xanh um. Đứng dưới bóng cây, cậu chỉnh lại khuôn mặt đã đỏ ửng vì nắng, sợ rằng ông nội sẽ xót ruột khi thấy cháu trai vì về thăm mình mà bị cháy nắng.
Đợi đến khi cảm giác nóng rát trên da dịu đi, Lăng Hạ Vũ mới xách hành lý bước vào nhà. Nội thất bên trong đơn sơ nhưng gọn gàng, gian ngoài chỉ có một bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, trên bàn đặt một lọ hoa nhỏ xinh. Cậu tiện tay ném hành lý lên ghế rồi đi thẳng vào gian bếp, nơi mùi thịt kho tàu thơm lừng đang vấn vít nơi chóp mũi, khiến bụng cậu không nhịn được réo lên một tiếng khe khẽ.
Bếp không có ai, nhưng trên bàn lại đặt một nồi thịt kho tàu vàng óng, bốc khói nghi ngút. Lăng Hạ Vũ đảo mắt nhìn quanh, xác nhận ông nội không có ở đây liền lén lút nhón một miếng bỏ vào miệng. Miếng thịt mềm mại, béo ngậy, vị mặn ngọt hòa quyện vừa đủ, ngon hơn hẳn món thịt kho tàu mà cậu thường ăn ở quán cơm dưới lầu.
Cậu thỏa mãn nuốt xuống, vừa định nhón thêm miếng nữa thì bất ngờ bị một cốc đau điếng vào đầu. Lăng Hạ Vũ giật mình, ôm đầu quay lại thì thấy ông nội đang đứng chống nạnh nhìn mình, ánh mắt đầy vẻ trách móc.
"Con mãi mới về nhà một chuyến mà nội không cho con ăn sao?"
Cậu xoa đầu, tội nghiệp nhìn ông nội làm nũng.
Ông nội đã quá quen với cái bộ dạng này của thằng cháu mình, làm như không thấy, chỉ lặng lẽ mở tủ lấy ra một đôi găng tay ném cho cậu, giọng nói chậm rãi mà chắc nịch:
"Về rồi thì tốt, ra sân sau nhổ cỏ cho ông."
Không kịp để Lăng Hạ Vũ tiêu hóa câu nói, ông nội đã xách cuốc ra sân. Cậu cười khổ, ngoan ngoãn đeo găng tay rồi chạy theo. Vừa ngồi xổm xuống nhổ cỏ được một lúc, ông nội lại liếc sang thấy cậu đầu trần dưới trời nắng chang chang, liền kéo vành nón mắng:
"Đội mũ vào!"
Lăng Hạ Vũ sợ ông đau lòng, lập tức vâng dạ rồi chạy vào nhà lấy mũ. Vừa đội mũ, vừa tiếp tục nhổ cỏ, cậu chưa kịp thở phào thì bỗng nhiên một người phụ nữ trung niên mập mạp đi ngang qua, nhác thấy cậu liền dừng lại, tò mò bước đến gần.