"Đừng có tự tử nữa."
Tự tử?! Thì ra nguyên chủ chết vì tự tử?
Không phải chứ anh bạn, đàn ông có đẹp trai đến mấy cũng đâu quan trọng bằng mạng sống.
"Lúc nãy con suýt chết não rồi đấy, khế ước tinh thần với Thịnh Cảnh cũng đứt luôn. Nếu không phải đứa trẻ ấy mềm lòng, lập lại khế ước tinh thần, dùng lực lượng tinh thần của mình để bảo vệ tinh thần của con, thì con đã chết thật rồi, con có biết không?"
Đồng Du chớp chớp mắt.
"Chuyện ly hôn, bố mẹ biết con không muốn, nhưng những gì con làm thật sự quá đáng. Nếu thật sự không muốn ly hôn với Thịnh Cảnh, thì trong một năm tới con hãy đối xử tốt với nó đi. Nếu một năm sau nó vẫn muốn ly hôn, thì mình cũng đừng níu kéo nữa, được không?" Người phụ nữ kiên nhẫn khuyên bảo: "Thịnh Cảnh đã đối xử với con quá tốt rồi."
Thông tin trong khoảnh khắc này hơi nhiều, Đồng Du nghe không hiểu lắm, nhưng đại khái vẫn nắm được ý, nên gật đầu: "Vâng ạ."
Người phụ nữ thở dài: "Hiểu ra được là tốt rồi, con nghỉ ngơi một lát đi, mẹ đi làm chút gì cho con ăn."
Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một mình Đồng Du, cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi mới bắt đầu quan sát xung quanh, cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong gương.
Đây là một khuôn mặt giống tám phần với gương mặt gốc của cậu, chỉ có điều trông có vẻ mệt mỏi và yếu ớt, có lẽ do vừa mới khỏi bệnh nên trông không được khỏe khoắn cho lắm.
Là một người đã làm ma nhiều năm, chán đến mức chỉ có thể đóng vai NPC trong trò chơi giải mã, Đồng Du vô cùng biết ơn cuộc đời mới này. Có gì đâu, bố không thương mẹ không yêu, chồng còn đòi ly hôn, chuyện nhỏ ấy mà.
Đồng Du bước đến bên cửa sổ, đưa tay với lấy ánh nắng bên ngoài, híp mắt hạnh phúc, cảm nhận vẻ đẹp của sự sống. Lúc này, trên bầu trời bỗng vang lên một tiếng động, một vật thể hình cầu khổng lồ bay đến từ chân trời, đáp xuống sân nhà bên cạnh, rồi một người đàn ông trưởng thành bước ra từ đó, đi thẳng vào nhà bên.
Cái gì vậy nhỉ? Đĩa bay, xe bay, hay phi thuyền?
Rốt cuộc cậu đã xuyên không đến một nơi như thế nào đây?
Một giờ sau, cơm nước đã chuẩn bị xong, mẹ Đồng Du ra hiệu cho chồng bưng đồ ăn ra ngoài, rồi đi gọi Thịnh Cảnh, cuối cùng mới đi gọi con trai.
Lúc này Đồng Du đã bình tĩnh lại, đã chấp nhận được chuyện xuyên không thì những chuyện khác cũng chẳng có gì khó chấp nhận, chẳng qua là xuyên đến một thế giới có công nghệ phát triển hơn thôi mà. Hơn nữa, cậu vừa xác định được hai điều, ngôn ngữ và chữ viết cậu đều có thể nghe hiểu và đọc hiểu, điều này có nghĩa là cậu có thể giao tiếp với xã hội này, chỉ cần không có rào cản giao tiếp thì việc tìm hiểu thế giới này chỉ là vấn đề thời gian.