Từng cái nhíu mày, từng nụ cười, thậm chí ngay cả giọng nói cũng gần như y hệt Dư Hề Hề mà anh ta luôn hoài niệm.
Dư Nhược Ngư đối diện với ánh mắt thăm dò của anh ta, cười khẽ: “Trầm tổng đã tỉnh rồi, xem ra không cần dịch vụ đánh thức nữa.”
Lời nói có phần trêu chọc của cô khiến sắc mặt Trầm Quy Ninh trầm xuống.
Lẽ ra anh ta nên vui mừng vì Dư Nhược Ngư cuối cùng cũng chịu đóng giả em gái, nhưng nụ cười của cô… lại có gì đó không đúng.
Nói mới nhớ, tối qua khi tìm thấy Dư Nhược Ngư trên phố, Trầm Quy Ninh đã có cảm giác cô như biến thành một người khác. Lúc ánh đèn xe chiếu lên mặt cô, cô vậy mà lại mỉm cười với anh ta.
Bao nhiêu ngày như vậy, Dư Nhược Ngư chưa từng cười với anh ta.
“Cô muốn làm gì?” Trầm Quy Ninh không nhìn thấu Dư Nhược Ngư, ngón tay thon dài theo bản năng vươn ra, định giữ lấy cằm cô.
Đây là động tác anh ta đã làm vô số lần, một món đồ chơi không nghe lời thì nên dạy dỗ như vậy.
Tuy nhiên, anh ta đã đón hụt.
Dư Nhược Ngư nhẹ nhàng tránh qua: “Chẳng phải Trầm tổng đã bảo tôi làm người thay thế em gái để đến làm dịch vụ gọi dậy sao, giờ lại hỏi tôi muốn làm gì? Tôi có thể làm gì chứ?”
Ánh mắt nhìn cô của Trầm Quy Ninh trầm xuống: “…”
Dư Nhược Ngư không quan tâm đến bầu không khí căng thẳng của người đàn ông, đối mặt với anh ta trong vài giây.
Trầm Quy Ninh điều chỉnh lại kính mắt vàng, đứng lên với khí thế của người ở vị trí cao, bóng dáng cao lớn hơn một mét tám lập tức bao trùm lấy cô: “Vậy thì cô nói đi, sao lại đột nhiên nghĩ thông suốt thế?”
Trước kia Dư Nhược Ngư không thích nghe đến tên Dư Hề Hề, huống chi là thay thế cho cô ta, quan hệ giữa hai chị em không tốt.
“Phí thế thân.” Dư Nhược Ngư nói thẳng: “Tôi cần tìm một con đường lui sau khi rời khỏi Trầm gia.”
Qua hệ thống, Dư Nhược Ngư biết được rằng nguyên chủ luôn muốn thoát khỏi gia đình gốc, Trầm Quy Ninh cũng định sẽ đuổi thế thân là cô đi sau khi Dư Hề Hề về nước, vì lý do này mà hai người có thể giao dịch một cách hợp lý.
Trầm Quy Ninh nghiêm túc nhìn cô.
“Cô nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?” Anh ta hỏi.
Dư Nhược Ngư tất nhiên đã chuẩn bị tâm lý cho việc Trầm tổng từ chối giao dịch, cô mỉm cười nhẹ nhàng: “Vậy Trầm tổng e là sẽ mãi mãi không tìm được một thế thân khiến anh hài lòng rồi.”
Dư Nhược Ngư nhấn mạnh chữ “mãi mãi”, Trầm Quy Ninh nhận ra có chút uy hϊếp từ giọng điệu của cô.