Trai Thẳng Chinh Phục Thú Thế

Chương 3: Ngươi định ăn ta thật à?

Rạng sáng, Chris tỉnh dậy.

Anh ngẩn đầu nhìn bầu trời xám xịt, Chris ngạc nhiên khi nhận ra mình vẫn còn sống.

Cúi xuống nhìn miệng vết thương đã được băng bó cẩn thận, rồi lại nhìn đống lửa bên cạnh cái túp lều trên cây, anh ngửi thấy mùi hương tươi mát của giống cái trên người mình và trên túp lều, lập tức nhận ra rằng bé giống cái tóc đen đã cứu mình.

Nghĩ ngợi một lúc, anh cố gắng đứng dậy, ổn định cơ thể rồi lảo đảo đi đến gốc cây. Tuy bản thân bị thương, nhưng hơi thở của anh vẫn còn tác dụng để uy hϊếp, ngăn các con thú hoang lại gần, ít nhiều cũng có thể bảo vệ giống cái kia an toàn.

Nghĩ vậy, Chris lại chìm vào giấc ngủ một lần nữa…

Nghiêm Hạ vừa mở mắt ra đã suýt ngất khi thấy con Đại Bạch thú đang ngồi canh mình dưới gốc cây. Lúc cậu đang cân nhắc đường chạy thì Đại Bạch thú dường như cảm nhận được điều gì đó, bỗng nhiên mở to mắt, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Nghiêm Hạ từ trên xuống dưới.

“Ta đã cứu ngươi, hiểu chưa? Ngươi không được ăn ta, biết không?”

Nghiêm Hạ không cách nào chạy trốn, vừa sợ vừa tức, cố gắng giải thích với con thú.

Chris:... [Ta sẽ không ăn ngươi, thú nhân tại sao lại ăn giống cái? Hơn nữa ngươi còn đã cứu ta, theo lẽ ta phải bảo vệ ngươi mới đúng.]

Vì biến thành hình thú nên không cách nào nói chuyện, Đại Bạch thú chỉ có thể nghiêng đầu, làm ra vẻ anh cho là thân thiện, nhìn Nghiêm Hạ rồi nhếch miệng lè lưỡi liếʍ môi.

“Trời ơi! Ngươi định ăn ta thật à? Đúng là vong ân bội nghĩa!”

Vẻ mặt thân thiện của Chris trong mắt Nghiêm Hạ giờ đây trở nên đáng sợ, hoàn toàn là do đói khát không kìm chế được mà liếʍ nước miếng.

Sợ đến mức Nghiêm Hạ từng bước lùi lại phía sau, trong lòng hoảng loạn, cái túp lều vốn đã không chắc chắn làm sao chịu được động tĩnh của cậu, ầm một tiếng đều tan nát.

Chưa kịp kêu một tiếng “Cứu mạng”, Nghiêm Hạ đã rơi thẳng xuống trước mắt Đại Bạch thú.

Không để ý đến cái mông đau nhức, Nghiêm Hạ nhắm mắt lại, rêи ɾỉ một tiếng, theo bản năng quay mặt đi, chuẩn bị đón nhận cú đau đớn trên cơ thể.

Mười giây trôi qua… Không có gì xảy ra. Đợi thêm 30 giây… Cũng không có gì?

Nghiêm Hạ nhịn không được từ bỏ, trong lòng run rẩy mở mắt ra, lại thấy vẻ mặt mở to của Đại Bạch thú đang nhìn mình chằm chằm, ngay sau đó nhẹ nhàng liếʍ lên mặt cậu một chút.

Lưỡi thô ráp mang theo gai ngược của Đại Bạch thú khẽ liếʍ qua mặt Nghiêm Hạ, vừa ngứa vừa tê. Bỗng nhiên, Nghiêm Hạ không còn sợ hãi nữa.

“Ngươi hiểu ý ta rồi à? Sẽ không ăn ta nữa chứ?”

Nghiêm Hạ thử sờ sờ vào cổ Đại Bạch thú và nhận được cái liếʍ đáp lại. Cuối cùng cậu cũng hoàn toàn yên tâm.

Nghiêm Hạ đứng dậy, lời lẽ tuy chính đáng nhưng lại vô liêm sỉ, cậu không biết xấu hổ nói với Đại Bạch thú: “Từ giờ ngươi đi theo ta, coi như là trả ơn cứu mạng. Ngươi phải bảo vệ ta, được không?”

Chris gật gật đầu.

“Ôi chao, còn biết gật đầu nữa chứ, ngươi có thể hiểu ta nói gì à? Quả nhiên nơi này kỳ lạ thật, ngươi là yêu quái sao?”

Nghiêm Hạ vui vẻ, một khi xác định có thể bảo vệ mạng nhỏ của chính mình, còn có thêm một vệ sĩ có thể hiểu tiếng người, cậu lặp tức khôi phục bản tính vui vẻ.

Vỗ vỗ đầu Đại Bạch thú, nghiêm túc mỉm cười nói: “Đừng lo, ta sẽ chữa trị vết thương cho ngươi. Ta cũng sẽ bảo vệ ngươi.”

Nghiêm Hạ vốn đã đẹp, cho dù lang thang trong rừng hai ngày một đêm cũng chỉ làm quần áo bẩn một chút mà thôi. Cậu thả lỏng cười, mi mắt cong cong, nụ cười của cậu ấm áp như ánh nắng mùa đông, phút chốc chiếm trọn tâm hồn Chris.

Chris nhẹ nhàng cọ vào tay Nghiêm Hạ, rồi tựa đầu vào đùi cậu, thoải mái nhắm mắt. Nghiêm Hạ vuốt ve bộ lông của Đại Bạch thú, từ khi đến thế giới xa lạ này, lần đầu tiên trong lòng cậu cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.