Anh chính là một trong hai đứa con trai nhà họ Lục mà mẹ Ôn Ninh vừa nói, Lục Tiến Dương.
Anh vốn dĩ ở thủ đô xa xôi, nhưng mấy ngày trước chấp hành nhiệm vụ bí mật, máy bay chiến đấu vừa vặn gặp trục trặc ở không trung gần thôn Tiền Phong, sau khi anh cho đài quan sát gửi tín hiệu đi xong, quả quyết bỏ máy bay nhảy dù.
Trên người phi công không cho phép có bất kỳ vết thương nào, sau khi rơi xuống đất, chuyện đầu tiên anh làm chính là tìm tới trạm y tế địa phương, cũng may thân thể chỉ có chút trầy da, sau khi bôi thuốc xong liền nằm ở trên giường bệnh nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi bộ đội phái người đi tìm tới.
Nào ngờ anh lại nghe được cuộc đối thoại đặc sắc như vậy của hai mẹ con phòng kế bên.
Lục Tiến Dương biết thân phận của hai mẹ con kia.
Tháng trước trong nhà gửi điện báo vào bộ đội của anh, nói cha anh dự định nhận nuôi con gái của hai người cấp dưới cũ.
Một người tên là Diệp Xảo, một người tên là Ôn Ninh.
Hiển nhiên, người muốn mượn đàn ông trèo lên trên vừa rồi kia chính là Ôn Ninh.
Cổng thôn Tiền Phong.
Xe quân đội màu xanh lục yên tĩnh đỗ một bên.
Xe là kiểu BJ212 được sản xuất ở nhà máy ô tô thủ đô, chuyên cung cấp cho lãnh đạo quân đội sử dụng.
Ôn Ninh bị mẹ Ôn dắt tay chạy thẳng một mạch đến trước xe.
Lương Uy đã chờ ở trước xe từ sớm, nhìn thấy hai người, trên gương mặt chữ Quốc đường hoàng của ông ấy hiện lên vẻ tươi cười, "Chị dâu, đồng chí Tiểu Ôn."
Lương Uy là cảnh vệ viên của cha Lục Tiến Dương - Lục Chấn Quốc, lần này được phái tới đón người.
Mẹ Ôn lúc trước đã liên lạc với ông ấy rồi, giờ phút này lại không yên tâm nói: "Đồng chí Lương, Ninh Ninh nhà tôi chưa từng đi xa nhà, trên đường còn phiền anh quan tâm vài phần."
Lương Uy: "Chị dâu yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa đồng chí Tiểu Ôn đến thủ đô an toàn."
Mẹ Ôn nói tiếng cám ơn, quay đầu đeo tay nải bằng vải bạt đang cầm trong tay lên trên vai Ôn Ninh, lại giơ tay luyến tiếc sờ sờ khuôn mặt con gái, "Đến thủ đô đừng quên gửi thư cho mẹ."
Ôn Ninh vừa mở mắt liền bị thúc giục rời giường, lại bị ép đi theo mẹ Ôn chạy thẳng một mạch tới đây, đầu óc hiện tại vẫn mơ mơ màng màng, nhưng mà cô có thể cảm nhận được tình cảm của người phụ nữ trước mắt đối với cô, có bất đắc dĩ, cũng có lưu luyến không rời.
Giống như ý thức bị người khống chế, Ôn Ninh hạ cửa kính xe xuống, phất phất tay với người phụ nữ còn đứng ở ngoài cửa sổ xe, "Mẹ, bảo trọng."
"Đi đi, đi đi."
Mẹ Ôn chợt cảm thấy mũi chua chua, bàn tay dừng ở giữa không trung lại giơ lên quơ quơ.
Xe Jeep dần dần lái đi xa.
Mẹ Ôn đứng tại cửa thôn, nhìn về phương hướng chiếc xe biến mất, đỏ cả vành mắt.
Xe chạy trên đường đất xóc nảy, Ôn Ninh ngồi ở chỗ ngồi phía sau, bên cạnh còn có một vị nữ đồng chí.
"Ninh Ninh."
Nữ đồng chí một tay cầm lấy bím tóc nhỏ rũ xuống đầu vai, chào hỏi Ôn Ninh.
Ôn Ninh nghiêng đầu nhìn đối phương, không biết: "Cô là... ?"
Nữ đồng chí kinh ngạc: "Tôi là Diệp Xảo mà, cô không biết tôi hả!"
Diệp Xảo?
Đầu óc Ôn Ninh ầm một tiếng, rốt cuộc cũng hiểu được tình cảnh của mình.