AxA Có Thể Có Bảo Bảo Sao?

Chương 3

Hoàng Bân yên lặng trợn trắng mắt, trong lòng tự nhủ, cùng là Alpha, tôi cảm thấy bạn trai cậu nguyện ý mỗi ngày bị cậu cắn tuyến thể đánh dấu đã rất giỏi rồi, đổi lại là tôi thì từ ngày biết cậu phân hóa thành Alpha đã sớm chạy mất, còn có thể nhịn đến hôm nay?

Nhưng đối mặt với bộ dáng u oán nức nở này của tiểu thiếu gia, hắn lại thật sự không dội được nước lạnh, đành phải vuốt ve lưng giúp tiểu thiếu gia thuận khí, chờ cậu uống đến giới hạn, tiếng khóc nhỏ lại chỉ còn tiếng hít mũi mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi, suy nghĩ một lát, vẫn là cầm lấy điện thoại di động của Hạ Duệ gọi điện thoại cho người liên hệ có tên là "Thân ái".

Đã là khuya muộn, thế nhưng bên kia rất nhanh đã bắt máy, hắn nhất thời cảm thấy tiểu thiếu gia khóc lóc ra ngoài mua say này có lẽ đã hiểu sai ý rồi. Vừa nghe điện thoại liền nghe thấy giọng nam trầm thấp từ tính phía đầu dây lo lắng hỏi: "Em đang ở đâu? Bảo bối anh sai rồi, đều là anh không đúng, anh đón em về nhà lại xin lỗi em có được không..."

Được lắm, hắn, một nam A thuần khiết cũng bị giọng nam trầm ôn nhu khẩn thiết đầu dây kia làm cho run rẩy, trong lòng tự nhủ lời xin lỗi vô điều kiện này cũng đủ thuần thục, vừa nghe đã biết không ít lần bị tính tình lúc nắng lúc mưa của Hạ tiểu thiếu gia tra tấn.

Hắn nói rõ thân phận của mình, việc công xử lý theo phép công nói hy vọng có thể mời đối tượng của Hạ Duệ đến đón tiểu thiếu gia say rượu mang về, cố gắng che giấu âm thanh khẩn thiết trong lòng mình, ước gì người đàn ông đối diện nhanh chóng đến xách túi khóc trở về.

Tuy rằng hắn vừa nghe đối tượng của Hạ Duệ lưu loát đáp ứng một tiếng, cúp điện thoại ra cửa, liền biết tiểu thiếu gia hiểu lầm, nhưng xuất phát từ ý chí lại không thể chủ động khuyên giải, nếu không sẽ có lỗi với hình tượng quái lạ kiểu như "Chia tay bạn thân của bạn gái" này của hắn.

Mười mấy phút sau, một anh đẹp trai cao gầy đi vào quán bar tiến thẳng đến chỗ ngồi của bọn họ, cảm kích cười cười với hắn, tương đối khách khí thay tiểu thiếu gia tính tiền, lúc này mới thật cẩn thận ôm eo tiểu thiếu gia say không biết gì lên.

Hoàng Bân nhìn bóng lưng muốn bao nhiêu đàn ông thì có bấy nhiêu đàn ông mà huýt sáo, lại nhớ lại đối tượng của Hạ Duệ lúc không cười lộ ra dã tính kiêu ngạo khó thuần, nhưng vừa cười liền lộ ra hàm răng trắng cùng khuôn mặt tuấn tú có cái má lúm đồng tiền ngọt ngào, hắn lần đầu tiên ở trước mặt đồng loại cảm thấy hổ thẹn.

Loại Alpha lạnh lùng cao ngạo như mặt trời này lại chịu làm 0 cho tên thiếu gia thích khóc không có gì ngoài tiền này sao, hắn mang tâm tình phức tạp khó nói nên lời...

Hắn lại nghĩ nghĩ lúc tối Hạ Duệ khóc lóc kể lể, đối tượng của mình lạnh lùng không nói yêu đương, thì cảm thấy tiểu nương pháo này ít nhiều có điều đáng để suy ngẫm.

Sau khi say rượu, Hạ Duệ chậm rãi tỉnh lại trong cơn đau đầu như muốn nứt ra, hoảng hốt phát hiện trước mắt mình mông lung nhoè đi bởi nước mắt, chóp mũi quanh quẩn pheromone mùi rượu kí©ɧ ŧɧí©ɧ vừa quen thuộc vừa nóng bỏng, thân thể giống như không khống chế được khẽ run rẩy, còn có thể mơ hồ nghe thấy giọng mũi ẩn nhẫn, rốt cuộc cảm thấy được có gì đó không đúng. Cậu đưa tay lau khô cặp mắt đầy nước, thoáng cái bị cảnh tượng trước mắt dọa cho tỉnh táo.

Sau một lúc Tạ Duẫn mới phát hiện cậu tỉnh lại, gian nan đưa tay đem đầu cậu ấn xuống l*иg ngực của mình, sờ sờ tóc Hạ Duệ khàn giọng nói: "Em tỉnh rồi sao? Xin lỗi, vừa rồi anh còn chưa kịp làm gì, có phải làm em khó chịu rồi không..."

Hạ Duệ vội vàng dừng động tác, vội vàng đưa tay ôm mặt bạn trai giải thích: "Không phải, em chỉ là, không nghĩ tới vì sao anh lại ở đây, em còn tưởng là em đang nằm mơ... Hu hu, xin lỗi, xin lỗi anh, em không nên ép buộc anh như vậy, em..."

"Được rồi được rồi, là anh không đúng. Đáng lẽ anh không nên nói những lời khiến em hiểu lầm. Đừng khóc bảo bối." Tạ Duẫn hôn lêи đỉиɦ đầu của cậu, còn dùng chân cọ cọ cậu: "Không tiếp tục sao?"

Từ trước đến giờ Tạ Duẫn chưa từng dùng "Bảo bối" cụm từ quá mềm mại này, tính tình ôn nhu săn sóc của anh cũng tốt, kiên nhẫn chiếu cố cũng được, tất cả đều là bị Hạ Duệ tí tách rơi nước mắt mài dũa.