Ta Thực Sự Không Muốn Diễn

Chương 1

A Man đang dùng chiếc gáo dài múc nước suối đổ vào thùng gỗ.

Lấy nước thế này rất phiền phức. Nhưng quản sự trong chùa nói rằng, nước tốt nhất là nước của con suối phía sau chùa An Phân, hơn nữa còn phải dùng gáo gỗ được chế tạo đặc biệt để lấy nước, chỉ có loại nước như vậy mới xứng để dâng Phật, thể hiện sự tôn kính lớn nhất.

Vị nương tử họ Triệu đi cùng đã sớm chẳng buồn làm theo. Nàng ta vung tay ném thùng gỗ vào trong suối rồi tùy tiện kéo nửa thùng nước lên, sau đó tự mình đi đến tảng đá bên cạnh ngồi nghỉ.

Nàng ta vừa nghỉ ngơi, vừa nhìn A Man lấy nước.

"Ta nói này, nương tử nhà họ Tô, ngươi cũng quá nghe lời rồi? Quản sự bảo làm gì thì ngươi làm nấy à?" Nữ nhân ngoài ba mươi bĩu môi, ánh mắt có phần chanh chua quét qua người A Man. "Chẳng lẽ ngươi không biết bà ta cố ý làm khó chúng ta sao? Còn nữa, nha hoàn của ngươi đâu? Sao không bắt nó đi cùng?"

A Man chậm rãi nói: "Dù sao cũng không có việc gì làm, coi như vận động gân cốt một chút."

Nghe giọng nói hơi trầm thấp của A Man, nương tử họ Triệu không nhịn được thầm nghĩ trong bụng.

Nữ nhân hiền lành này được đưa vào chùa từ hai tháng trước. Nghe nói phu quân của nàng là một thương nhân giàu có họ Tô, khi đi buôn bán bên ngoài bị nữ nhân trẻ đẹp mê hoặc, về nhà liền ghét bỏ người vợ không sinh được con này, sau nhiều lần cãi vã, hắn ta dứt khoát tống nàng vào chùa.

Nương tử họ Triệu thấy tính cách nữ nhân này cũng không tệ, chỉ là dáng dấp khá giống nam nhân. Từ khung xương đến giọng nói, đều quá thô cứng không giống nữ nhân chút nào.

Ở thời đại này, nam nhân nào cũng thích nữ nhân yếu mềm, dịu dàng như nước. Thế nên cũng chẳng trách được phu quân của nàng ta chướng mắt nàng, đẩy một chính thất cưới hỏi đàng hoàng vào chùa An Phân.

Dù sao thì "An Phân" cũng có nghĩa là an phận.

May mắn là bên cạnh nàng vẫn còn một tiểu nha hoàn, ngày thường cũng có thể giúp đỡ đôi chút.

Nhìn động tác chậm rãi của A Man, nương tử họ Triệu thực sự không kiên nhẫn nổi, bèn đi dọc con suối tìm chút hoa quả dại.

Đợi đến khi bóng nàng ta hoàn toàn biến mất, A Man mới thản nhiên lên tiếng: "Ra đi."

Một bóng người không một tiếng động nhảy ra từ rừng cây, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.

A Man nhìn về phía hắn: "Thập Tam."

Người nọ có gương mặt vô cùng bình thường, là kiểu người dù có lẫn vào đám đông cũng chẳng để lại ấn tượng gì. Khi hắn mở miệng nói, giọng nói cũng rất bình thường, không có gì đặc sắc: "Thập Bát, nhiệm vụ thế nào rồi?"

A Man hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: "Cho ta thêm chút thời gian."

"Lâu chủ không chờ được nữa."

A Man và Thập Tam nhìn nhau, cậu nhìn thấy sự lo lắng trong đáy mắt Thập Tam.

"Thập Bát" là mật danh của A Man trong Ám Lâu, trong một khoảng thời gian dài, đó cũng là cái tên duy nhất của cậu.

A Man mồ côi từ nhỏ, bị đưa vào Ám Lâu để nuôi dạy, sau đó trở thành tử sĩ của chủ nhân Ám Lâu.

Bọn họ gọi chủ nhân là Lâu chủ.

Làm tử sĩ không dễ sống sót. Ngoài nguy hiểm khi thực hiện nhiệm vụ, đôi khi nguy hiểm lớn nhất lại đến từ chính Lâu chủ.

Nếu nhiệm vụ thất bại, nhẹ thì bị đánh đập, nặng thì mất mạng. Trong những năm qua, A Man đã tận mắt chứng kiến vô số lần như vậy.

A Man hỏi: "Hạn chót là bao lâu?"

"Nhiều nhất là bảy ngày."

A Man gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

"Ngươi cẩn thận một chút." Thập Tam hơi do dự, giọng nói thấp đi. "Chú ý đến Nhị Thập Thất."

A Man khẽ cười khổ, biết ý ngoài lời của Thập Tam.

Nhiệm vụ lần này không hề dễ dàng, lại còn phải hợp tác với một kẻ vốn không ưa gì cậu – Nhị Thập Thất.

Bây giờ, hắn đang mang danh nghĩa là nha hoàn của A Man, tên là Tam Tử.