1
Thật ra, ta là người xuyên không đến đây.
Từ thế kỷ 21, ta xuyên qua nơi này, nhưng không may mắn như những nữ chính trong tiểu thuyết. Các nàng vừa xuyên không liền trở thành công chúa hay hoàng hậu, còn ta chỉ là con gái của một gia đình nghèo, nhà chỉ có bốn bức tường.
Cha mẹ không yêu thương ta đã đành, lại còn quay lưng bán ta vào Thẩm phủ làm tỳ nữ.
Nhưng ưu điểm duy nhất của ta chính là lạc quan.
Ở thế kỷ 21, ta có thể cẩn trọng, thì khi xuyên đến đây, ta vẫn có thể chịu khổ nhọc.
Ta ở Thẩm phủ chăm chỉ làm việc, hầu hạ Thẩm Uẩn đến mức hắn trở nên dễ bảo.
Thật ra, điều ta mong muốn chính là dùng đôi tay để tạo ra tài phú, sau đó chuộc thân, rồi trở thành một Tây Thi đậu hũ cũng không tồi.
Trước khi xuyên không đến nơi này, ở khu chung cư của ta, dưới lầu có một tiệm đậu hũ. Ta đã từng tìm đến một vị sư phụ già từng xuất hiện trên chương trình ẩm thực để học nghề. Vì vậy, ta rất có tâm đắc trong việc làm ra những miếng đậu hũ mềm mịn, thơm ngon.
Nếu ta đã muốn trở thành Tây Thi đậu hũ, nhất định phải phát dương quang đại món tào phớ ngọt, đồng thời bóp chết tào phớ mặn ngay từ bây giờ, khiến nó không thể xuất hiện ở thế kỷ 21 nữa.
Đây chính là lý tưởng vĩ đại trước mắt của ta.
Nhưng cuộc sống không chỉ có thơ và viễn cảnh tươi đẹp, mà còn có cả những rắc rối trước mắt.
Mà rắc rối lớn nhất hiện tại của ta chính là Thẩm Uẩn.
Đêm đó, Thẩm Uẩn cho gọi ta vào phòng.
Ta cứ nghĩ rằng hắn muốn khen ngợi sự chăm chỉ của ta trong khoảng thời gian qua và ban thưởng cuối năm. Nào ngờ, hắn chẳng cho ta bạc, ngược lại dưới ánh đèn mờ nhạt, hắn lại thấp giọng hỏi ta có nguyện ý theo hắn hay không.
Ta hoảng sợ ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện trên mặt hắn gần như viết rõ mấy chữ: Cảm tạ ta đi, đây là ân huệ ta ban cho ngươi.
Ta vội vàng lắc đầu.
Ta đến từ thế kỷ 21, có được phẩm cách độc lập và tự chủ.
Hơn nữa, đâu có chuyện cùng thủ trưởng ngủ chung? Kịch bản gì mà quy tắc ngầm thế này chứ!
Hắn sửng sốt, rõ ràng không vui, hỏi ta làm sao dám cự tuyệt hắn.
Ta lo sợ cúi đầu:
"Nô tỳ tự biết mình không xứng. Công tử cao quý, nô tỳ nào dám mơ ước được ở bên cạnh công tử?"
Thẩm Uẩn khẽ cười một tiếng trên đỉnh đầu ta, như thể cảm thấy ta còn biết điều.
"Nói gì vậy? Ngươi nghĩ ta muốn cưới ngươi sao? Ta chỉ là muốn ngươi làm thông phòng cho ta."
Thông phòng...
Ngay cả danh phận cũng không có.
Dĩ nhiên, ta càng không thể đồng ý!
"Vậy nô tỳ lại càng không đủ tư cách." Giọng ta run rẩy, cúi thấp người hơn.
Thẩm Uẩn im lặng hồi lâu. Khi ta gần như không nhịn được cơn đau nhức trên eo, hắn mới nhẹ giọng nói:
"Ngươi đứng lên trước đi."
Ta vội vàng bò dậy, đầu óc mơ hồ. Vừa mới ngẩng đầu lên, hô hấp liền chững lại.
Không biết từ khi nào, Thẩm Uẩn đã ngồi xổm xuống. Giờ phút này, khuôn mặt hắn ở ngay trước mắt ta.
Đây là lần đầu tiên ta quan sát hắn ở khoảng cách gần đến vậy.
Có lẽ cũng là lần đầu tiên hắn nghiêm túc nhìn ta.
Ta thậm chí có thể thấy rõ hình ảnh ngây ngốc của mình trong đôi mắt hắn.
"Tại sao không chịu?"
Hắn vốn là kẻ ăn chơi trác táng, ngày thường luôn cợt nhả, vậy mà lúc này lại nghiêm túc hỏi ta câu này.
Khoảng cách quá gần khiến đầu óc ta trống rỗng. Vì vậy, ta không suy nghĩ nhiều mà vô thức thốt ra suy nghĩ trong lòng.
"Công tử quá mức qua loa. Nô tỳ biết chuyện công chúa Lâm An chọn phò mã là một đả kích lớn đối với công tử, nhưng công tử cũng không thể dùng cách này để chọc giận nàng."
Thật ra là quá ấu trĩ.
Nhưng vì hắn là Thẩm Uẩn, nên ta cũng không quá ngạc nhiên.
Dù sao thì hắn cũng chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng, không có học vấn, không có nghề nghiệp, chẳng chịu đọc sách, võ nghệ cũng tầm thường, ngày thường chỉ biết rong chơi. Ngoài một gương mặt ưa nhìn cùng sự tự phụ, hắn chẳng có gì cả.
Thế nhưng, số phận của hắn lại quá tốt. Phụ thân là đại thần trong triều, từ nhỏ hắn đã lớn lên cùng các hoàng tử trong cung, thậm chí còn có quan hệ sâu xa với công chúa được hoàng đế sủng ái nhất – Lâm An.
Khi ta vừa đến Thẩm phủ, đã nghe nói hắn và công chúa Lâm An đã bí mật đính ước, chỉ chờ thời cơ chín muồi để hoàng đế ban chỉ tứ hôn.
Thế nhưng, ta đã ở Thẩm phủ ba năm, mắt thấy công chúa đã đến tuổi thành thân, nhưng trong cung vẫn không có động tĩnh gì.
Cuối cùng, mấy ngày trước, tin tức hôn sự của công chúa Lâm An truyền ra, nhưng phò mã lại không phải Thẩm Uẩn.
Toàn bộ hạ nhân trong Thẩm phủ đều cảm nhận được bầu không khí thay đổi. Những người khác không biểu lộ gì khác thường, chỉ có Thẩm Uẩn dường như muốn đảo lộn cả trời đất.
Biết tin tức, hắn lập tức đi thẳng đến thư phòng của Thẩm lão gia.
Lúc ấy, ta vừa hay đứng trước cửa thư phòng, chỉ nghe thấy hai cha con họ cãi vã kịch liệt. Khi Thẩm Uẩn giận dữ bước ra, ta quỳ rạp xuống đất, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Ngay giây sau, Thẩm lão gia ném mạnh chén trà xuống, nước nóng bắn lên mu bàn tay ta.
Thế nhưng, ta vẫn không dám nhúc nhích.
Thẩm Uẩn đứng lại bên cạnh ta. Lòng ta căng thẳng, nghĩ rằng hắn sẽ quay lại tiếp tục tranh cãi với lão gia, nhưng hắn chỉ hất chân rời đi.
Nhìn theo bóng lưng hắn đầy tức giận, ta thầm mắng hắn thật không có tiền đồ.
Sau khi cãi nhau một trận với Thẩm lão gia, Thẩm Uẩn lại bắt đầu tuyệt thực, nói gì cũng không chịu ăn. Thậm chí, ngay cả Thẩm phu nhân - người luôn cưng chiều hắn nhất – hắn cũng chẳng nể mặt. Hắn chỉ giữ bộ mặt u ám, cứng đầu không chịu mở miệng.
Không ăn đã đành, mỗi lần thức ăn được đưa vào, hắn đều đập chén đũa xuống đất, tiếng vỡ loảng xoảng còn vang hơn cả động đất, cứ như thể muốn cho mọi người biết hắn đang tức giận.
Mọi người đều biết hắn hay làm mình làm mẩy, nhưng phận nô tỳ như chúng ta vẫn phải cắn răng mang cơm vào.
Ngày đó, ta chính là kẻ xui xẻo phải đưa cơm.
Vừa đặt thức ăn lên bàn, ta vội vàng lui ra, sợ đồ sứ vỡ sẽ làm mình bị thương.
Thẩm Uẩn không động đậy, chỉ quay đầu nhìn ta.
Ta giật thót, cuống quít cúi đầu, tim đập thình thịch, lo lắng hắn sẽ hất bát canh nóng xuống chân ta.
Hôm qua, Hồng Vi cùng phòng với ta bị nước canh bắn trúng mu bàn chân, hôm nay còn đau đến mức đi lại cũng rêи ɾỉ không ngừng.
Một lát sau, hắn hỏi:
“Ngươi trốn nhanh vậy, sợ chết à?”
Ta cảm thấy bản thân mình như đang đi vào chỗ chết.
“Công tử, công tử hiểu lầm rồi. Nô tỳ chỉ sợ nếu đứng đó, công tử ném trúng nô tỳ lại càng khó chịu hơn thôi.”
Hắn hừ một tiếng, rồi đúng như ta dự đoán, hất hết chén đũa xuống đất.
Loảng xoảng, nghe cũng thật sảng khoái.
Ta cúi đầu nhìn bát cơm lăn đến bên chân, thầm nghĩ lát nữa nên bắt đầu dọn từ đâu.
Nhưng Thẩm Uẩn chỉ tuyệt thực được ba ngày.
Sang ngày thứ tư, hắn đói đến mức ngất xỉu.
Xui xẻo thay, lúc đó ta vừa hay đứng cạnh bàn thu dọn đồ đạc, hắn ngã xuống liền đè lên người ta.