Sảnh ca múa lớn nhất thành phố Y đèn đuốc sáng trưng, đèn chùm pha lê trên trần nhà thỉnh thoảng khẽ ngân vang những tiếng "đinh đang" dễ chịu. Đại sảnh được trang trí xa hoa lộng lẫy, nhạc nền du dương vang lên, đón chào những vị khách quý tối nay.
“Hồng ca, lão gia tử không tra ra được gì liên quan đến chúng ta chứ? Ngoài cổng sân của chúng ta có người giám sát.” Một mỹ nhân chân dài khoác tay một người đàn ông mặc vest cường tráng bước vào sảnh ca múa.
Đôi mắt của người đàn ông dán chặt lên dáng người yêu kiều của mỹ nhân, cười đầy thâm ý: “Yên tâm, ông cụ không tìm thấy xác của thằng nhóc đó, ông ấy không dám động đến chúng ta. Dù sao anh cũng là cháu đích tôn cuối cùng của Đoạn gia mà.”
“Vậy còn ba anh? Nếu mẹ ruột của anh tra ra, bà ấy không phải người dễ đối phó đâu.”
Người đàn ông ôm chặt mỹ nhân vào lòng, trầm giọng: “Họ vốn chẳng quan tâm sống chết của nó. Em đã nói tối nay ở bên anh, không được nuốt lời đâu đấy.”
Mỹ nhân e thẹn, giả vờ như một thiếu nữ ngây thơ: “Vâng, tối nay em đều nghe Hồng ca.”
“Tiểu yêu tinh.”
Trên con đường ồn ào náo nhiệt, xe cộ qua lại, dòng người chen chúc, mùi hôi thối từ cống ngầm bốc lên nồng nặc. Một thi thể thối rữa bốc mùi nồng nặc treo trên tường, những con giòi trắng bò qua lại trên lớp thịt nát, tìm kiếm nơi ngon miệng hơn. Ngũ quan của thi thể đã không còn rõ, tóc rơi lả tả từng mảng ướt nhẹp rớt xuống vai. Có thể mơ hồ nhận ra rằng thi thể mặc một bộ lễ phục cưới dành cho nam giới!
Một con chuột trưởng thành to lớn bò lên thi thể, ngửi ngửi mùi, tỏ vẻ chê bai rồi dẫn đàn chuột nhỏ rời đi. Hiển nhiên đây không phải thứ chúng thích ăn. Trong không khí tràn ngập một mùi kỳ lạ, làn sương đen trôi nổi trên nước hôi thối. Có lẽ vì thi thể treo quá lâu, “bốp!” Một tiếng vang trầm đυ.c, thi thể rơi xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh, máu thịt văng tung tóe.
Bên cạnh thi thể, một bóng người lơ lửng. Người đàn ông bỗng mở mắt, đôi mắt đỏ rực như máu ngập tràn hận thù sắc bén. Đống thịt nát bấy dưới đất chính là thi thể của hắn, và hắn giờ đây, đã trở thành một cô hồn dã quỷ!
Đoạn Lê Cẩn sinh ra đã ngậm thìa vàng, là thiên chi kiêu tử của tập đoàn Đoạn Thị, là cháu đích tôn được cưng chiều nhất của Đoạn gia. Mẹ hắn là nữ đại gia thương mại nổi tiếng khắp thế giới, xuất thân cao quý, mang dòng máu quý tộc, trắng đen lẫn lộn đều nắm trong tay. Chỉ cần bà muốn, không gì là không thể. Ba hắn là con trai độc nhất của Đoạn gia, đương kim chủ tịch, làm việc quyết đoán, thủ đoạn cay nghiệt, là nhân vật mà cả giới chính trị cũng phải kiêng dè. Ai làm ông không vui, ngay lập tức sẽ bị phá sản đến phun máu.
Thế nhưng, hắn không thân với ba mẹ mình, mẹ không yêu thương, ba không quan tâm, khiến hắn lớn lên trở thành một tên lưu manh chính hiệu, gây rối khắp nơi. Vào đồn cảnh sát như cơm bữa, nhưng may mà ông nội cưng chiều, nên ăn mặc không thiếu thứ gì, dựa vào thân phận cháu đích tôn của Đoạn gia mà gây ra không ít chuyện hại người.
Đến năm mười tám tuổi, ba hắn vì một người phụ nữ lẳиɠ ɭơ mà ly hôn với mẹ anh, dẫn theo đứa con riêng hơn hắn bốn tuổi trở về Đoạn gia. Từ đó, hắn càng lún sâu vào con đường hư hỏng.
Đánh nhau, nhậu nhẹt, cờ bạc, cãi lời người lớn, hắn chèn ép tất cả mọi người. Chuyện xấu nào cũng làm, chỉ riêng với Tân Dao là hết lòng hết dạ, yêu chiều bảo vệ. Cô ta xuất thân nghèo khó, cả gia đình sống trong khu ổ chuột, nên hắn mua một căn biệt thự trong thành phố tặng cô ta, còn tự tay đón ba mẹ cô ta về, hiếu thảo như ba mẹ ruột của mình.
Vì Tân Dao, hắn thay đổi, học cách kinh doanh, học cách làm người tử tế. Nhờ gen di truyền xuất sắc, trí óc vượt trội, hắn trở thành thiên tài thương mại của tập đoàn Đoạn Thị. Cho đến năm hai mươi bốn tuổi, khi tốt nghiệp đại học, hắn vui mừng tham dự lễ cưới của mình. Tân Dao rất đẹp, lúc đó hắn nghĩ, cô ta là cô dâu đẹp nhất thế gian. Tương lai, họ sẽ có một gia đình, sẽ có một đứa con, và hắn nhất định sẽ là một người ba tận tụy.
Ha ha ha ha ha, đúng là nực cười! Tối hôm đó, vợ hắn chuốc say hắn, cấu kết với người anh trai cùng ba khác mẹ của hắn, lén vận chuyển hắn đến cống ngầm bẩn thỉu để sát hại.
Đoạn Tề Hồng gϊếŧ hắn, hắn còn có thể hiểu, vì quyền thế mà. Nhưng Tân Dao thì sao? Hắn đã đối xử với cô ta tốt như thế.
Tân Dao nói cô ta chưa bao giờ yêu hắn. Là hắn ép buộc cô ta, ép cô ta ở bên hắn. Không quan tâm cô ta muốn hay không, hắn mua nhà trong thành phố, dùng quyền lực ép buộc, giam cầm ba mẹ cô ta, chỉ để trói buộc cô ta ở bên mình!
Vì vậy, cô ta hận Đoạn Lê Cẩn, hận không thể khiến hắn chết!
Đoạn Lê Cẩn cười điên cuồng, đôi mắt tràn ngập huyết lệ đỏ rực. Hắn đã từng cưỡng ép Tân Dao lúc nào? Khi nào thì hắn bắt ba mẹ cô ta giam lại? Người đàn bà ti tiện này chỉ đang tìm cái cớ để tự trấn an bản thân mà thôi. Hắn đáng lẽ ra nên tin lời Trình Gia Chú, người đàn bà ti tiện này đã sớm dây dưa với Đoạn Tề Hồng rồi.
Một cặp chó má, một đôi cẩu nam nữ!
Trong cống ngầm yên tĩnh đầy mùi hôi thối, Đoạn Lê Cẩn lê lết thân thể nặng nề, không thể di chuyển thêm nửa bước. Không biết bên ngoài đã qua bao lâu. Đột nhiên, một tia sáng rọi vào.
“Chính… chính là ở đây, không phải tôi gϊếŧ, là Đoạn Tề Hồng gϊếŧ Đoạn Lê Cẩn.” Tân Dao toàn thân đầy máu, hai tay bị xích trói chặt, mái tóc rối bời, làn da trắng như tuyết giờ đây chi chít vết thương.
Người đàn ông điển trai trong bộ vest đen trừng lớn đôi mắt, nhìn chằm chằm thi thể bê bết máu thịt nằm dưới đất. Đám vệ sĩ chưa từng thấy cảnh tượng ghê tởm như vậy, không kìm được mà nôn thốc nôn tháo.
“Gia Chú, thứ này chắc không phải là Đoạn Lê Cẩn. Chúng ta tìm chỗ khác đi.” Vương Hạo Hiên lấy khăn tay che miệng và mũi, trong lòng thầm mắng, cống ngầm này thật sự quá thối.
Bọn họ không tin, chỉ có Trình Gia Chú tin. Sợi dây chuyền trên cánh tay thi thể kia chính là thứ cậu từng lấy danh nghĩa Tân Dao để tặng cho Đoạn Lê Cẩn. Đó là Đoạn Lê Cẩn, oan gia của cậu.
Trình Gia Chú từng bước tiến lại gần thi thể, Đoạn Lê Cẩn không thể tin nổi. Hắn nhìn Trình Gia Chú ngồi xổm xuống, đôi tay run rẩy ôm nửa thân trên của hắn vào lòng. Cho dù Đoạn Lê Cẩn chỉ là linh hồn, hắn vẫn biết mình bây giờ kinh tởm và bẩn thỉu đến nhường nào.
Vương Hạo Hiên vội vàng tiến lên kéo Trình Gia Chú, nhưng cậu né tránh đầy cảnh giác, bảo vệ thi thể Đoạn Lê Cẩn như bảo vệ một báu vật.
Tại sao? Họ là kẻ thù cơ mà. Trình Gia Chú đáng ra phải hận hắn, hận không thể khiến hắn chết đi. Vậy mà giờ đây cậu lại ôm chặt thi thể hắn?
Trân trọng sao?!
Hắn và Trình Gia Chú lớn lên bên nhau, từng là những người bạn thân thiết. Năm lớp 11, Trình Gia Chú tỏ tình với hắn, hắn cảm thấy ghê tởm không chịu nổi, chửi cậu là đồ biếи ŧɦái, đồ đồng tính, dùng những lời lẽ vô cùng khó nghe. Từ đó, họ từ bạn bè thành kẻ thù.
Trình Gia Chú có khuôn mặt thanh tú, làn da trắng bệch bất thường, lúc cười lộ ra hai lúm đồng tiền. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cậu, Đoạn Lê Cẩn lại cảm thấy buồn nôn, nên thường xuyên gây phiền phức cho cậu. Hắn bỏ tiền thuê người đánh Trình Gia Chú, xúi giục người Trình gia đưa cậu vào viện tâm thần. Lên đại học, hắn lợi dụng phát thanh của trường để chửi bới cậul à kẻ đồng tính, bảo các sinh viên khác tránh xa cậu kẻo bị lây.
Vào tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Trình Gia Chú, hắn nhét phân chó vào bánh kem, quần áo mới, tất cả quà tặng cậu nhận được, phá hỏng bữa tiệc sinh nhật. Trình Gia Chú tức đến mức nhập viện, mấy ngày liền không xuống nổi giường.
Hắn làm đủ mọi chuyện xấu xa.
“Gia Chú, thứ này không phải Đoạn Lê Cẩn. Cậu mau bỏ hắn xuống.”
Trình Gia Chú ôm chặt Đoạn Lê Cẩn, đứng dậy. Cậu cười, trên gương mặt lộ ra hai lúm đồng tiền xinh đẹp. “Hạo Hiên, A Cẩn là của tôi.” Sau đó, khuôn mặt cậu thay đổi nhanh chóng, ánh mắt trở nên dữ tợn, như một con thú hoang phát điên. “Không ai được phép chia rẽ chúng tôi.”
Ai cũng biết Trình Gia Chú có vấn đề thần kinh. Vương Hạo Hiên hiểu rõ rằng lúc này Trình Gia Chú đã hoàn toàn điên rồi!
Chỉ thấy cậu cẩn thận đặt thi thể xuống, từ từ bước về phía Tân Dao. “Tân tiểu thư à, Tân tiểu thư, Tân Dao, cái tên thật hay. Anh ấy thường nói tên cô rất hay.” Một con dao ngắn màu trắng xuất hiện trong tay cậu. Tân Dao chưa kịp nhận ra, đám người xung quanh cũng không kịp ngăn lại, con dao đã đâm thẳng vào bụng cô ta!
Tân Dao ôm bụng ngã xuống đất. “Đừng gϊếŧ tôi… Đừng gϊếŧ tôi… Tôi sai rồi.”
Trình Gia Chú cười âm trầm, chậm rãi tiến về phía cô ta. Đám vệ sĩ định xông tới ngăn cản nhưng bị Vương Hạo Hiên ngăn lại.
“Đừng sợ, A Cẩn thích cô. Cô phải đi cùng anh ấy. Anh trai anh ấy cũng sẽ đi theo. Cô không biết sao, khi còn nhỏ, A Cẩn rất sợ phải ở một mình.”
Tân Dao từ từ gục xuống, không còn hơi thở. Sau đó, Trình Gia Chú nhặt nhạnh từng chút phần thân thể rời rạc của hắn. Ở một nơi không ai nhìn thấy, Trình Gia Chú khóc rống lên, khóc đến xé gan xé ruột, như thể đã mất đi cả thế giới. Sau đó, cậu cùng thi thể Đoạn Lê Cẩn rời khỏi cống ngầm, chứng kiến Trình Gia Chú và Đoạn Tề Hồng cùng chết chung…
Trong hư không, trong trạng thái linh hồn, Đoạn Lê Cẩn nhận ra, mình đã sớm lệ rơi đầy mặt. Trái tim hắn đau như bị xé toạc, hận bản thân vì sao lại tổn thương một người yêu mình đến tận xương tủy, xem hắn như cả bầu trời. Hắn chính là một kẻ cặn bã. Trình Gia Chú không đáng phải bỏ mạng vì một kẻ như hắn.
Nếu có kiếp sau… Những gì tôi nợ cậu, tôi sẽ trả lại. Còn những kẻ nợ tôi, tôi sẽ bắt chúng phải trả gấp đôi.