[Công đức: 0]
Giúp một người hoàn thành một việc sẽ cộng một điểm công đức, chết một lần trừ đi mười điểm. Khi công đức về 0, cô có thể hồi sinh ngay tại chỗ.
Tắt giao diện hồ sơ trên điện thoại, Giang Li Khanh đưa mắt nhìn quanh.
Bầu trời đã tối, lạnh lẽo thấm vào từng làn hơi thở.
Cô đang ở trong một ngôi miếu đổ nát, mái dột tứ phía, gió và mưa cứ tràn vào từng cơn khiến cái lạnh mùa cuối thu càng thêm tê buốt.
Giang Li Khanh xoa xoa những ngón tay lạnh ngắt, thu mình ngồi co ro ở góc tường, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Bên trong miếu, một bức tượng thần đã hư hỏng được đặt ở chính giữa. Những cơn mưa phùn tạt qua hiên ngoài, nước rỉ xuống từ lỗ hổng lớn trên mái tạo nên những tiếng tí tách.
Để tránh mưa, cô nép mình vào một góc.
Lấy lại bình tĩnh, Giang Li Khanh mở điện thoại lần nữa. Tin nhắn trong hộp thư dừng lại ở dòng cuối cùng cách đây một tháng.
Thanh mai trúc mã của cô là Vạn Uyên đã đột ngột mất tích hai tháng trước.
“Lạ thật…”
Cô lướt qua những tin nhắn cũ, cố gắng tìm kiếm chút manh mối.
Còn nhớ rõ khi đó, những người xung quanh cô hình như đồng loạt mất trí nhớ. Hầu như chẳng ai còn nhớ đến sự tồn tại của Vạn Uyên, những người quen biết đều khẳng định rằng anh đã qua đời từ hai năm trước rồi.
Nhưng trước khi biến mất, anh đã gửi cho cô một tin nhắn cuối cùng, nói rằng sẽ tặng cô một món quà.
Và rồi… anh bặt vô âm tín.
Hôm nay là đã đúng hai tháng sau.
Đúng nửa đêm, cô nhận được món quà định giờ của anh, kèm theo lời chúc mừng sinh nhật.
Ngoài món quà ấy, trong hộp tin nhắn vốn đã yên ắng rất lâu bỗng xuất hiện một lời mời từ trò chơi địa ngục do tài khoản của Vạn Uyên gửi tới.
Dù cảm thấy có gì đó không đúng nhưng Giang Li Khanh vẫn nhấn vào đồng ý.
Cô chỉ vừa nhắm mắt sau một đêm thức trắng, khi mở mắt ra đã phát hiện mình bị đưa tới nơi này.
Nhưng trò chơi này… trước giờ cô chưa từng nghe nói đến.
Giang Li Khanh đứng dậy, vận động đôi chút rồi quyết định đi xem xét xung quanh. Trong túi cô còn lại vài viên kẹo.
Cô nhìn về phía chiếc đĩa trống trước tượng thần bị hư hỏng.
Đã đến đây trú mưa thì cũng nên để lại chút gì đó.
“Chủ đất” mà, tốt nhất không nên thất lễ.
“Cạch.”
Giang Li Khanh đặt hết số kẹo trong túi lên chiếc đĩa trống. Cô khẽ chắp tay, cúi người bái lạy đầy cung kính.
“Két~”
Cánh cửa gỗ cũ kỹ của ngôi miếu bỗng nhiên bị đẩy mở.
“Chính là nơi này, các bạn ơi! Địa điểm khám phá ma ám nổi tiếng, streamer nói là làm đã đến rồi đây!”