Một chiếc xe đi qua đống sắt vụn và lốp xe bỏ đi, dừng lại ở ngã ba đường.
Chu Hiến trong xe liếc nhìn vùng đất hoang vắng bên đường cao tốc và những ngôi nhà thấp thoáng xa xa của ngôi làng, bên cạnh còn có một hồ nước nhỏ. Sau khi dùng GPS định vị lại một lần nữa, xác nhận đúng địa điểm, anh ta xoay vô lăng sang phải, chiếc xe từ từ đi vào.
Con đường chỉ dài khoảng mười đến hai mươi mét, vẫn có thể nhìn thấy vài chiếc xe cũ kỹ bị cỏ dại bao phủ, dường như mọi vật ở đây đều toát lên vẻ đổ nát.
Chiếc xe dừng lại trước một nhà xưởng lớn.
Đây là một xưởng sửa xe, nhưng dường như đã bị bỏ hoang, cánh cửa lớn mở toang, bên trong có thể thấy đủ loại phụ tùng chất đống lộn xộn, khoảng đất trống phía trước còn có một chiếc xe dường như sắp hỏng.
Đôi giày da tránh được những vết bẩn trên mặt đất, nhưng không tránh khỏi mùi gỉ sét và xăng dầu, thỉnh thoảng còn có mùi nướ© ŧıểυ thoang thoảng theo gió, chắc là do tài xế nào đó tiện thể đi vệ sinh ở ngoài.
Hơi ghê tởm, anh ta lấy chiếc khăn tay trong túi áo vest ra che mũi, hướng vào bên trong gọi vài tiếng.
"Có ai không? Có ai ở đó không?"
Không ai trả lời, vùng đất hoang vắng lặng, cảm giác lạnh lẽo đến lạ thường.
Lái xe liên tục ba tiếng đồng hồ đến đây, Chu Hiến đã mệt mỏi, bây giờ lại càng thêm bực bội. Anh ta đi đến cửa nhìn vào trong vài lần, lại nhìn xung quanh, vẫn không tìm thấy ai.
Anh ta đi đến cạnh xe, liếc vào trong, lấy điện thoại ra định gọi số điện thoại đã tra được. Ngay khi anh ta sắp bấm...
Một bàn tay đen đúa thình lình chui ra từ gầm xe, túm lấy cổ chân anh ta.
Chu Hiến: !!!
Một anh chàng văn phòng lịch lãm, hiện đại hét lên như heo bị chọc tiết.
"La lối cái gì? Anh dẫm lên cờ lê của tôi rồi."
Hả?
Bàn tay kia buông ra, Chu Hiến lùi lại, vừa cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập thình thịch, vừa sợ hãi nhìn chằm chằm vào bàn tay đó, thấy nó nắm lấy cây cờ lê, rồi lại rụt vào như ma quỷ.
Bàn tay này gầy trơ xương, dính đầy dầu mỡ đen ngòm, trông hơi đáng sợ.
Người vừa lên tiếng đúng là phụ nữ, giọng nói rất lạnh lùng và khàn đặc, không đến nỗi khó nghe, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc, hoàn toàn có thể l*иg tiếng cho nữ quỷ trong phim kinh dị.
"Xin chào, cho hỏi có phải cô Chiêm Nhược không?"
Tiếng nói vọng ra từ gầm xe.
"Ừ."
"Tôi là Chu Hiến, thư ký của ông Thẩm Mạc Lâm, lần này tôi đến đây để tìm cô."
"Ồ."
"Thực ra ba ngày trước bên chúng tôi đã có người gọi điện cho cô một lần, có thể cô ấy diễn đạt không rõ ràng lắm, nên cô đã cúp máy."
"Phải."
"Cô Chiêm có thể ra khỏi gầm xe để nói chuyện với tôi được không?"
"Đợi sửa xong đã."
Trong lòng Chu Hiến mất kiên nhẫn, nhưng trên mặt vẫn không lộ vẻ gì.