Sau cơn mê ngủ, Đại Vy tỉnh dậy và tiến thẳng đến phòng làm việc. Cô mở chiếc máy tính lên và hoàn thành xử lí công việc ngay bên cạnh bàn ăn.
Làm việc đến khi trời dần tối. Cô ấy đặt bát canh nghi ngút khói lên bàn. Mùi hương thơm phưng phức bốc lên. Cô húp thử muỗng đầu tiên, cảm giác ngon bùng vị trên đầu lưỡi, bát canh súp cay cay, nóng hổi cô vừa nấu ngon tuyệt cú mèo. Ăn xong buổi cơm tối, cô lại vùi mình vào vũ trụ của riêng mình.
Trên bàn có vài cây bút, vài quyển sách và một chiếc laptop đang mở sáng. Ngọn đèn nhỏ hiu hắt chiếu lên gương mặt trẻ trung của cô. Cảm giác trôi bồng bềnh và lâng lâng khó tả.
Đại Vy rất thích viết truyện, cô đã không ngừng sáng tác ra mấy cuốn truyện đầu tay.
Thi thoảng cô lại tự nhủ rằng viết nhiều sẽ tốt hơn nữa.
Sau khi chuyển lên thành phố được bốn năm, cô tích luỹ cho mình nhiều kiến thức về cuộc sống hiện đại xô bồ này. Nhớ mẹ, nhớ bố và em trai rất nhiều.
Tay cô xoay xoay chiếc bút, cắn một đầu rồi tỏ vẻ mặt đăm chiêu. Đại Vy đã không về nhà ăn Tết cũng đã sáu năm rồi, đơn giản vì chi tiêu ở thành phố này quá đắt đỏ nên cô chẳng còn lại bao nhiêu. Túi xách của cô còn vài đồng lẻ để chống chọi qua ngày. May mắn khi cô tìm được công việc mới rất thích hợp với cô, sếp và đồng nghiệp tràn đầy năng lượng.
Công việc thứ hai và thứ ba có vẻ thuận lợi hơn công việc chính, điều này làm cô băn khoăn suốt một năm. Nhưng cô vẫn hy vọng có một công việc mà mình giỏi ở lĩnh vực đó.
Tập thói quen luyện viết và sáng tác mỗi ngày, cuối cùng cũng có nhà sản xuất chịu nhìn trúng cô rồi. Đầu năm nay cô đã ký được hai hợp đồng với lợi nhuận tám mươi lăm phần trăm. Dường như chuỗi ngày dài đói kém và thiếu thốn của cô đang rút lui dần.
[*Ring ring… *Ring ring.]
Điện thoại trên bàn lại rung lên từng đợt, cái cảm giác quen thuộc đến khó chịu lại kéo đến bao phủ cô một lần nữa.
Cô chịu không nổi, tay gạt chấp nhận cuộc gọi. Một giọng nói máy móc vang lên khắp gian bếp.
[Xin chào người chơi 7024, nhiệm vụ đến thế giới quỷ dị bắt bầu khởi động sau mười giây nữa.]
[Một.]
"Cái gì? Mười giây làm sao chuẩn bị kịp. Tôi từ chối!" - Đại Vy hốt hoảng nói, mặt cô nhăn nhó như vừa bị ai đó đánh.
[Hai… Ba.]
Cô vơ vội lấy được chiếc điện thoại và cái máy tính kế bên. Xung quanh cảnh vật đang tan biến đi mất, cô nghiến răng và nắm chặt tay lại.
[Bốn… Năm.] Giọng nói máy móc kia vẫn đếm đều từng giây.
Cô nhắm nghiền mắt lại, không dám hé miệng thở ra dù chỉ một chút.
[Sáu… Bảy… Tám… Chín.]
“Thiệt tình, mình đâu có muốn tham gia cái trò chơi quái quỷ này!”. - Miệng Đại Vy lẩm bẩm.
[Mười. Xin chúc quý vị có buổi tham gia nhiệm vụ của chúng tôi vui vẻ!]