Thập Niên 50: Quy Tắc Sinh Tồn Của Giới Hào Môn Hương Giang

Chương 2

Chỉ là cô gái này sống ở Tinh Thành năm 1950, lúc này Hoa quốc vừa mới thành lập, Tinh Thành vẫn chưa được thu hồi, vẫn là thuộc địa của Diệp Luân quốc.

Vào năm 1950, phong tục tập quán của người dân vẫn còn là thời kỳ Trung Hoa Dân quốc cũ, không chỉ tuân theo tập tục cha mẹ quyết định chuyện hôn nhân đại sự của con cái, mà thậm chí con gái còn có thể bị cha mẹ bán làm nô tỳ hoặc vợ lẽ.

Người mà Tô Văn Nhàn xuyên vào chính là cô gái bị bà mình định gả cho người đàn ông trung niên mặc bộ đồ tơ lụa đứng ở cửa làm vợ lẽ. Trong ký ức của nguyên chủ, vợ lẽ quá cố của người đàn ông này vì không chịu nổi sự tra tấn, vào mấy đêm trước đã treo cổ tự tử ở ngay trước cửa hàng tơ lụa của ông ta.

Sáng hôm sau khi phát hiện ra thì người đã cứng đờ, lúc nguyên chủ và mẹ cô ấy đi xuống núi gánh nước còn nhìn thấy.

Trong tình huống như vậy, bà của nguyên chủ vẫn muốn gả cô ấy vào nhà đó làm vợ lẽ, như vậy không phải là bảo nguyên chủ đi tìm chết sao?

Vì vậy, nguyên chủ không đồng ý, trong lúc tức giận đã đập đầu vào tường.

Tô Văn Nhàn sờ cái trán đang đau nhói, quả nhiên sờ thấy một chút máu.

Hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả, cô lại mở to mắt nhìn bốn người, ngoại trừ mẹ nguyên chủ, trong ánh mắt tràn ngập vẻ không thiện chí.

Người phụ nữ trung niên lùn tịt vừa khuyên cô sớm muộn gì cũng phải lấy chồng là thím của Tô Văn Nhàn, ngày thường vẫn luôn sai khiến nguyên chủ làm việc.

Tính cách của nguyên chủ yếu đuối, lại không biết từ chối người khác, thuộc tầng lớp đáy luôn bị bắt nạt. Nhưng Tô Văn Nhàn thì không, cô nhìn về phía đối phương, nói: "Nếu như thím cảm thấy gả cho tiệm tơ lụa làm vợ lẽ là chuyện tốt, vậy sao thím không tự mình gả qua đi?"

Bà thím kia không ngờ được rằng, con nhóc A Nhàn vẫn luôn ngoan ngoãn không phản kháng thế mà lúc này dám lên tiếng phản bác lại mình, nhưng bà ta cũng là người ăn nói khéo léo: "Người ta muốn cưới chính là người xinh đẹp trẻ tuổi như con, cưới về là có thể sinh đứa con trai mập mạp, chứ cần gì một người phụ nữ trung niên không thể sinh con như thím?"

"Nhưng mà, nếu thím là cô nương hai mươi tuổi vẫn chưa lấy chồng thì chắc chắn sẽ muốn gả cho nhà họ, gả qua là có thể mặc gấm vóc lụa là, ai mà không muốn chứ?"

Để được mặc một bộ quần áo mà đồng ý gả vào một gia đình vừa mới hành hạ chết người làm vợ lẽ, lời này là lừa ai chứ?