Mỹ Nhân Trong Gương Của Anh

Chương 1: Mua Một Chiếc Gương

Nhà họ Cố có một Nhị thiếu gia tên là Cố Ngôn.

Anh giàu, ham chơi, thích sưu tầm những thứ có thể làm nổi bật sự "khác người" của mình.

Lần này, anh mua được một chiếc "gương chiếu yêu" từ tay một người hành nghề thuật sĩ giang hồ.

Chiếc gương là một cổ vật bằng đồng. Mặt gương phủ đầy gỉ sét và bụi bẩn, gần như không thể nhìn rõ. Ngược lại, mặt sau được chạm khắc tinh xảo với họa tiết hoa sen và những gương mặt quỷ. Tổng thể chiếc gương vừa cổ điển vừa mang chút rùng rợn, khiến Cố Ngôn rất hài lòng.

Anh mang chiếc gương theo bên mình suốt ngày, kể cả khi đến quán bar. Anh hi vọng có thể tình cờ gặp được một yêu quái nào đó nhờ chiếc gương.

Nhưng mặt gương đầy gỉ sét đến mức ngay cả khuôn mặt người cũng không soi rõ, chứ nói gì đến yêu quái?

Cố Ngôn do dự, không biết có nên loại bỏ đám gỉ này không. Dù sao thì giá trị của cổ vật nằm ở sự nguyên bản của nó, nếu đánh bóng đến sáng loáng, còn gì là đồ cổ?

Nhưng nếu không làm sạch, chiếc gương cũng chẳng khác gì một chiếc gương đồng thông thường!

Sau vài ngày đấu tranh tư tưởng, anh quyết định mang chiếc gương đến gặp ông chủ Đỗ Hạo của công ty phong thủy và mệnh lý Nguyên Đức, nhờ anh ta xem xét.

Đỗ Hạo tỉ mỉ kiểm tra chiếc gương rồi chậm rãi phán: "Đây không phải là gương chiếu yêu."

Cố Ngôn lập tức hét lên, giọng cao vυ't: "Không phải gương chiếu yêu? Anh chắc chứ?"

"Chắc chắn." Đỗ Hạo điềm nhiên đáp: "Gương chiếu yêu thường có tác dụng trừ tà, hóa giải tai họa. Nhưng chiếc gương này... Chỉ là một chiếc gương bình thường."

Cố Ngôn gân cổ cãi: "Anh nhìn lại đi! Đây, và cả đây nữa, rõ ràng khắc đầy mặt quỷ. Chẳng phải để trấn nhà, trừ tà sao? Sao lại là gương bình thường được?"

Đỗ Hạo liếc nhìn anh, nhàn nhạt nói: "Những cái này là hình vẽ đồng tử."

Cố Ngôn: "..."

Đỗ Hạo chỉ vào họa tiết hoa sen ở mặt sau, kiên nhẫn giải thích: "Sen, đài sen, và đồng tử là những họa tiết thường thấy trong văn hóa cổ. Nó mang ý nghĩa tốt lành, tượng trưng cho sự sinh sôi nảy nở, phúc lộc đầy nhà. Người xưa thường dùng nó làm quà cưới hoặc quà của mẹ trao tặng con gái."

Cố Ngôn im lặng.

Thấy vậy, Đỗ Hạo cố gắng an ủi: "Chiếc gương này cũng không tệ. Là một cổ vật quý hiếm, đáng để sưu tầm. Nhị thiếu gia thật may mắn."

Cố Ngôn vẫn không nói gì.

Trong lòng nghĩ: "Không chiếu được yêu thì có gì quý hiếm? Loại gương này đấu giá ở đâu chẳng có? Tôi mua là vì nghĩ nó là gương chiếu yêu mà!"

Sau một hồi cân nhắc, Đỗ Hạo cất lời: "Nếu Nhị thiếu gia không thích, tôi hiện đang thu thập một số cổ vật. Chiếc gương này..."

Nghe vậy, lòng Cố Ngôn khẽ động, nhưng đồng thời cũng trở nên cảnh giác.

Hóa ra tên Đỗ Hạo này muốn lừa lấy chiếc gương của mình! Cố tình nói không phải gương chiếu yêu để ép giá mua lại...

Liếc mắt nhìn quanh, Cố Ngôn nhận ra văn phòng của Đỗ Hạo được bài trí đầy những cổ vật mang tính chất trấn nhà, trừ tà. Điều này càng khiến anh tin tưởng vào suy đoán của mình.

Anh giả vờ thất vọng, cầm lấy chiếc gương: "Haiz, hóa ra không phải gương chiếu yêu, làm tôi mừng hụt. Thôi, hôm nay làm phiền anh rồi, khi khác gặp lại."

Dứt lời, Cố Ngôn nhét chiếc gương vào ngực, không đợi Đỗ Hạo giữ lại đã nhanh chóng rời đi.

Để biết chiếc gương này có phải gương chiếu yêu hay không, chỉ còn cách loại bỏ lớp gỉ sét trên mặt gương.

Nói thì dễ, nhưng khi Cố Ngôn dùng giấm, bàn chải, thậm chí dao để cạo gỉ, tất cả đều vô dụng.

Quyết tâm không chịu thua, anh tìm đến một xưởng cơ khí, dùng máy móc đánh bóng chiếc gương đến mức sáng loáng như mới. Độ sáng của mặt gương còn rõ nét hơn cả thép không gỉ!

Cuối cùng, mặt gương sạch bong, Cố Ngôn vô cùng hài lòng.

Trên đường về nhà, anh liên tục soi gương, hứng thú vô cùng.

Tiếc thay, giữa ban ngày ban mặt chẳng có yêu quái nào để anh chiếu cả.

Mệt mỏi sau một ngày bận rộn, tối đó, Cố Ngôn đi ngủ sớm, không còn lòng dạ nào tụ tập với đám bạn.

Nửa đêm tỉnh dậy uống nước, tiện thể cầm chiếc gương lên xem, anh nhận ra mặt gương lại trở nên mờ tối.

Dù bật đèn sáng trưng, gương vẫn đen thui.

Cố Ngôn cau mày nhìn kỹ, dường như trong bóng tối của chiếc gương... Có thứ gì đó?

Anh dí sát mắt vào gương, tập trung quan sát.

Lờ mờ... Hiện ra một chiếc giường...

Và trên giường... Có một người phụ nữ?