Đầu hạ buổi trưa, tại cửa hàng bánh ngọt.
Trong không khí lan tỏa hương thơm ngào ngạt, những chiếc bánh kem và bánh mì vừa mới ra lò, có đủ hình dạng: Dài, tròn, vuông, lớn nhỏ đa dạng và đầy màu sắc, mỗi chiếc đều trông mềm mại và hấp dẫn.
Cậu bé Đường Tiểu Ngẫu mặc quần yếm màu xanh biển, đứng yên lặng giữa hai quầy trưng bày bánh ngọt, đôi tay nhỏ bé ôm một chiếc hộp đồ chơi bằng gỗ, ngẩng đầu tròn trịa nhìn lên.
Những chiếc ly bánh kem trong suốt được trang trí bằng giấy bóng kính, phản chiếu ánh sáng lung linh tạo ra màu sắc huyền ảo, thu hút sự chú ý của Tiểu Ngẫu.
Đôi mắt to tròn như viên ngọc của Tiểu Ngẫu tỏa ra ánh nhìn tò mò trước những màu sắc lung linh, cậu bé nhón chân nhỏ, cố gắng ngửa đầu lên, cơ thể nhỏ bé lắc lư theo nhịp, gót chân chạm đất rồi lại tiếp tục nhón lên nhìn.
Bỗng nhiên, một bàn tay trắng mịn xuất hiện trước mắt, cầm lấy một chiếc ly bánh kem và đưa tới trước mặt Tiểu Ngẫu.
Tiểu Ngẫu ngạc nhiên tròn xoe đôi mắt, hàng mi dài như cánh bướm khẽ chớp, hơi bối rối nhìn chị nhân viên vừa xuất hiện, phản ứng có phần ngây ngốc.
Trong cửa hàng, nhân viên đã chú ý đến cậu bé Tiểu Ngẫu ngay từ cái nhìn đầu tiên, với làn da trắng ngần, dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt tròn trĩnh đầy hồn nhiên. Đôi mắt tròn to của cậu bé tỏa ra ánh nhìn ngây thơ, phát ra ánh sáng đáng yêu.
Chị nhân viên nửa quỳ xuống, ân cần nói: “Bạn nhỏ, em có thích chiếc ly bánh kem này không? Tặng em nè.”
Tiểu Ngẫu nhìn chiếc ly bánh kem, đôi mắt to tròn khẽ chớp, phản ứng có chút chậm, không đưa tay ra nhận.
Cậu bé không quá chú ý đến chiếc bánh kem mà chú ý hơn đến lớp giấy bóng kính trong suốt bên ngoài.
Tiểu Ngẫu lắc đầu, giọng trẻ con nói: “Cảm ơn chị, Tiểu Ngẫu không ăn bánh kem.”
Chị nhân viên thấy cậu bé ngoan ngoãn và mềm mại như bông, trái tim như tan chảy, liền nửa quỳ trước mặt cậu bé, trò chuyện vui vẻ: “Em đang chơi gì vậy? Chị có thể xem một chút được không?”
Tiểu Ngẫu nghe thấy chị nhân viên quan tâm đến món đồ chơi, liền gật đầu, buông một bàn tay và đưa chiếc hộp gỗ cũ kỹ cho chị xem.
Chiếc hộp gỗ rất cũ, trên đỉnh có những chữ mờ nhòe, mơ hồ thấy được năm chữ “Tam quốc trí nhớ.”
Bên trong khung gỗ có mười khối gỗ hình chữ nhật và hình vuông có thể di chuyển, mỗi khối gỗ nguyên bản đều có hình người nhưng đã bị mài mòn đến mức chỉ còn lại những màu sắc nhạt nhòa.
Khối gỗ lớn hình vuông ở góc trên bên phải nguyên bản có một tên, hiện tại chỉ còn lại một dòng chữ, Tào.
Có thể thấy rằng chiếc hộp gỗ này đã được chơi rất lâu.
Chị nhân viên nhìn chiếc món đồ chơi đơn sơ nhưng có phần khó hiểu, ngạc nhiên hỏi: “Bạn nhỏ, em có biết chơi cái này không?” Chị nhân viên thử di chuyển một khối gỗ nhỏ nhưng ngay lập tức bị mắc kẹt, không thể di chuyển khối gỗ lớn đại diện cho Tào Tháo ra ngoài.
Tiểu Ngẫu nhẹ nhàng chỉ tay vào một khối gỗ hình chữ nhật và nói: “Di chuyển cái này ạ.”
Chị nhân viên làm theo lời cậu bé, di chuyển khối gỗ hình chữ nhật, Tiểu Ngẫu tiếp tục chỉ dẫn chị nhân viên di chuyển một khối gỗ nhỏ khác lên phía trên, mở ra không gian, sau đó lại di chuyển một khối gỗ hình chữ nhật khác sang bên phải, và cuối cùng đưa khối gỗ nhỏ ban đầu về vị trí cũ, tiếp tục di chuyển khối gỗ hình chữ nhật khác...
Sau vài bước, Tào Tháo đã được giải cứu thành công.
Chị nhân viên ngạc nhiên nhìn cậu bé dễ thương trước mặt, ngạc nhiên vì Tiểu Ngẫu có thể giải được trò chơi trong khoảng thời gian ngắn: “Bạn nhỏ, em thông minh quá.”
Tiểu Ngẫu nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt chị, không còn là dáng vẻ ngây ngô lúc đầu, mà là một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt toát lên niềm vui: “Tiểu Ngẫu đã chơi cái này từ lâu rồi.”
“Em bao nhiêu tuổi? Ba tuổi phải không?” Chị nhân viên giơ tay ước chừng chiều cao của cậu bé, thấy mình ngồi xổm xuống còn cao hơn cả cậu bé, tay nhỏ, chân nhỏ, cả người như một cục bột nếp, thật đáng yêu.
Tiểu Ngẫu chưa kịp trả lời thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc và tươi sáng vang lên từ xa.
“Tiểu Ngẫu?”
Tiếng gọi thân thương làm Tiểu Ngẫu nhấc chân nhỏ chạy như một chú cún con, xoạc xoạc bước tới chỗ một cậu bé cao gầy, tay vòng ôm lấy chân cậu, khuôn mặt tròn vo áp sát, ngửa đầu ngoan ngoãn gọi: “Anh Tiểu Khả.”
Tiểu Khả xoa xoa mái tóc đen ngắn của Tiểu Ngẫu. Vừa nãy, cậu đang ở quầy trao đổi thông tin với người bán hàng về địa chỉ và cách liên hệ nhận bánh kem, quay lại thì thấy Tiểu Ngẫu đã chạy tới chỗ này.
Vài ngày nữa là sinh nhật của tất cả thành viên tại cô nhi viện Lam Thiên Thiên, viện trưởng đã nhờ Tiểu Khả đưa Tiểu Ngẫu tới đây đặt bánh kem.
Chị nhân viên đứng dậy, cười hỏi: “Đây là em trai của em sao? Cậu bé bao nhiêu tuổi rồi? Nhỏ như vậy mà đã chơi trò chơi này mỗi ngày sao? Chơi đến mức mất hết màu sắc rồi. Hơn nữa, chỉ trong vài phút đã giải được, thật là giỏi.”
Tiểu Khả nhìn chiếc đồ chơi cũ nát trong tay Tiểu Ngẫu. Không phải Tiểu Ngẫu chơi đến mức tẩy màu, mà khi được đưa đến cô nhi viện, nó đã bạc màu. Hơn nữa, Tiểu Ngẫu mới tìm thấy nó trong một thùng đồ chơi hôm trước, và cậu bé quý nó như bảo bối, đi đâu cũng ôm theo.
Tiểu Ngẫu nghe thấy chị nhân viên khen mình thông minh, liền ngượng ngùng giấu mặt sau chân anh, ngón tay nhéo quần nhẹ nhàng.
Tiểu Khả đặt tay lên đầu Tiểu Ngẫu. Nhiệt độ của trẻ con cao, trên đầu cậu bé cũng nóng hầm hập. Cậu cười nói với chị nhân viên: “Tiểu Ngẫu của chúng tôi 4 tuổi, nhưng vì em ấy nhỏ con nên trông giống ba tuổi thôi.”
Tiểu Ngẫu ôm lấy tay anh chặt hơn một chút, trán nhẹ nhàng cọ vào chân anh, dường như nhắc nhở rằng dù trông nhỏ bé, cậu bé vẫn là 4 tuổi.
Chị nhân viên hiểu ra, cười cầm lấy chiếc ly bánh kem vừa rồi, đưa cho Tiểu Khả: “Tặng cho em trai của em, cậu bé thật đáng yêu.”
Tiểu Khả nhìn những chiếc bánh kem lớn nhỏ, cảm thấy có thể nhận lấy, thay Tiểu Ngẫu tiếp nhận và mỉm cười cảm ơn: “Cảm ơn chị.”
Cậu cúi xuống nói với Tiểu Ngẫu: “Chị tặng cho Tiểu Ngẫu, cảm ơn chị được không?”
Tiểu Ngẫu nhẹ nhàng gật đầu, nhìn chiếc ly bánh kem đáng yêu, rồi nhìn về phía chị nhân viên đang cười ngọt ngào, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn chị.”
“Không có gì, có thời gian tới chơi nhé.” Chị nhân viên vẫy tay.