Đại Bệnh Kiều Nói Tôi Là Của Anh Ấy

Chương 1: Long phiên phuợng chuyển?Tuyệt sắc mỹ nhân?

Bởi vì một trận mưu sát, anh ấy không thể không trở thành "cô ấy.” Chỉ vì quá khứ đen tối., "anh ấy" phải tìm cách che dấu. Chúng tôi chính là kẻ nói dối.

"Anh thật sự là con trai sao? Sao lại ốm yếu như vậy?”

Dấu diếm nhau, thử thách nhau, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau phản kích.,chúng tôi là đồng minh.

"Tại sao không cứu tôi, tại sao, tại sao?” Đối diện với sự truy sát ngầm của gia tộc. Ngươi dối ta gạt người ở vòng giải trí.

"Thật là xin lỗi!”

Chúng ta cùng đi trên dao kiếm, cùng nhau chiến đấu. Long phiên phuợng chuyển? Tuyệt sắc mỹ nhân? "Anh có muốn. hôn một cái không?”

Hự… hự. ánh lửa bùng lên sáng cả một góc của Giang Thành. Nổi bật đến nhức mắt giữa màn đêm tĩnh mịch.

"Từ hôm nay trở đi, cậu chính là Cố Thanh Duy.”

"Gì cơ?”

Tiếng nói yếu ớt của Cố Cẩn Ngôn như hòa cùng ngọn lửa đỏ rực. Y nói không ra tiếng, kêu gào trong vô vọng.

"Đợi đã, đừng đi.”

"Anh rốt cuộc là ai?” Giọng y nhỏ dần nhỏ dần đến khi mắt đã nhòa đi.

Tiếng huyên náo khắp Công Ty Điện ảnh và giải Trí Thời Hoan. Mọi người xì xào bàn tán:

"Đó không phải idol mới nổi Hannah sao.”

Tiếng "chát" khẽ vang khiến mọi người sững sờ. "Điền Thụy Du, cậu đã bị sa thải.”

Cậu khẽ thở dài:

"Tôi là Điền Thụy Du, một người quản lí minh tinh bình thường, nói chính xác thì vừa nãy đã bị tiểu minh tinh mình dẫn dắt sa thải rồi.”

Lão Tống khẽ hớt hải:

"Điền Thụy Du, cậu đang làm gì vậy, cậu hãy nghĩ ngơi một thời gian đi.”

"Lão Tổng, tôi đây là đang bảo vệ cô ấy, Tổng Giám Đốc Hoa Giới đó với cô ấy.”

Tống Bằng khẽ nghiêm nghị, nét mặt mang vào phần bất lực.

"Thụy Du à, Cậu là người mới vào nghề sao? Cậu tưởng Hannah không biết đây là điều kiện mặc cả để đổi lấy tài nguyên sao? Dù sao đây cũng không phải lần đầu.”

"Cậu nghĩ bản thân phải có quyền có trách nhiệm với các cô gái tuổi xuân xinh đẹp sao?”

Điền Thụy Du khẽ trầm mặc. Đúng vậy, y cho rằng mình phải có trách nhiệm với sự an toàn của cô ấy. Dù sao thì cũng bị sa thải không ít lần. Thẫn thờ bước từng bước, từng bước. Tiếng vui đùa nhộn nhịp. Điền Thụy Du khẽ thẩn thờ. Lão Châu khẽ lên tiếng.

"Đó là nhóm B024 mới được debut gần đây. Có phải cậu nhớ lại cậu của trước đây rồi không?”

Điền Giai Thụy khẽ cười Hì Hì.

"Dù sao tôi cũng không debut thành công. Lão Châu, ông biết mà.”

"Chiều cao của tôi khá chênh lệch với vũ đạo có phần cứng nhắc. nên đã bị loại ra ngoài.”

"Thấp quá rồi, loại!”

Điền Thụy Du khẽ ngốc nghếch cười cười.

"Haizzz, nhưng tôi vẫn muốn ở trong vòng giải trí cho nên vẫn mặt dày mày dạn xin làm diễn viên tạm thời, quản lí minh tinh,. nhưng vẫn bị ngó lơ. Chi bằng tìm công việc ổn định sống qua ngày.”

Lão Châu khẽ trầm mặc.

"Tiểu Du, tôi có một cơ hội cho cậu đi thử. Cậu có biết "Cố Thanh Duy" không?”