Sinh Viên Quân Đội Nhưng Đam Mê Làm Ruộng

Chương 1: Cô gái kỳ lạ

Tháng Năm dịu dàng, chiều tà ấm áp

Ánh nắng cuối ngày của tháng Năm rải xuống không quá nóng cũng chẳng lạnh, khiến khu dân cư cũ kỹ và đổ nát này như được phủ lên một lớp mềm mại, dễ chịu.

Khoảng cách giữa các tòa nhà trong khu Hòa Khánh rất nhỏ. Thêm vào đó, các công trình xây dựng trái phép chen chúc khắp nơi, khiến các tòa nhà như dựa sát vào nhau, ban công đối diện ban công, làm không gian thêm ngột ngạt.

Con đường chính duy nhất trong khu cũng không rộng rãi, giờ đây lại bị chiếm dụng ở một ngã ba. Nhưng thủ phạm không phải là người dân, mà là một cây cỏ bốn lá khổng lồ đứng sừng sững, che trời lấp đất.

Cỏ bốn lá vốn là loại cây rất phổ biến, thường chỉ lớn cỡ ngón tay cái. Thế mà cây cỏ này lại cao đến hai mét, bốn chiếc lá to lớn xòe ra chiếm cả khu vực. Thân cây mảnh mai nhưng cứng như thép, một nhát rìu chặt xuống chỉ nghe "keng" một tiếng vang vọng.

"Cốp! Cốp! Cốp!"

Một cô gái gầy gò đang cầm rìu, từng nhát từng nhát chặt vào cây cỏ bốn lá khổng lồ ấy.

Cô gái trông chỉ tầm 17, 18 tuổi. Vì thiếu dinh dưỡng lâu năm, thân hình gầy đến mức giống một mảnh tre khô. Tóc đen rối tung che khuất gương mặt, chỉ thấy từng giọt mồ hôi lăn xuống má, chảy qua cổ và làm ướt cả cổ áo.

Người qua đường bàn tán:

"Cô ấy vẫn đang chặt sao? Chặt bao lâu rồi?"

"Không phải đã hai tiếng rồi à?"

"Cây cỏ bốn lá này đúng là không hề suy chuyển!"

"Dù sao cũng là thực vật biến dị mà. Dẫu không có tính công kích, người bình thường làm sao động vào nổi."

Cây cỏ bốn lá khổng lồ này xuất hiện từ một tháng trước.

Ban đầu, cư dân trong khu rất hoang mang, sợ nó có khả năng tấn công. Mãi đến khi chính quyền cử người đến kiểm tra với đủ loại thiết bị, cuối cùng đưa ra đánh giá an toàn: Cực cao.

Cực cao có nghĩa là không chỉ không tấn công người, mà ngay cả khi bị tấn công cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

Trong thời đại này, sinh vật biến dị xuất hiện khắp nơi. Chỉ cần đánh giá an toàn đủ cao, chính quyền sẽ không cử người đến xử lý, vì thực sự chẳng đủ nhân lực.

Thế là, một tháng trôi qua, cây cỏ bốn lá vẫn cứ yên vị như một bức tượng.

Dân cư trong khu thấy cũng phiền, vốn dĩ con đường chính đã chật hẹp, giờ lại phải né tránh cây này. Nhưng phiền thì phiền, chẳng ai muốn động tay vào xử lý thứ to lớn này cả. Ai cũng nghĩ: "Gấp gì, khu này nhiều người thế, kiểu gì cũng có kẻ không chịu nổi mà ra tay."

Kết quả, cả tháng không ai làm gì.

Cho đến hôm nay, cuối cùng có người đứng ra xử lý cây cỏ bốn lá khổng lồ.

Lại còn là một cô gái gầy yếu.

Cô cầm chiếc rìu, chặt liên tục suốt hai tiếng.

Nhưng hai tiếng trôi qua, cây cỏ vẫn không hề suy chuyển.

Có người khuyên:

"Đừng phí sức nữa, đây là thực vật biến dị, người thường không xử lý được đâu!"

Cô gái không nói một lời.