“Xuyên rồi!”
“Xuyên..xuyên cái gì?” Linh Miêu thiếu kiên nhẫn, dời điện thoại qua bên tai còn lại: “Cậu là ai vậy?”
“Tớ…tớ là Lộ Mộc.”
“Cậu nói cái gì?!” Linh Miêu còn tưởng mình nghe nhầm, nhanh chóng chạy vào phòng hồi sức. Nhìn chằm vào chàng trai nằm liệt trên giường, cả người từ đầu đến chân đều quấn băng y tế, cô nhíu chặt chân mày.
“Đừng có nói đùa, cậu không thể là Lộ Mộc được.”
“Tớ không đùa! Tớ là Lộ Mộc… thậm chí dù bây giờ cậu không tin, nhưng tớ thật sự đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết quái dị của cậu rồi!!”
Giọng Lộ Mộc cực kỳ gấp gáp. Cậu ôm trán nhìn dòng thời gian đang chạy trên bản hệ thống không còn nhiều nữa, cả cơ thể nhỏ lấm tấm mồ hôi và nức nỡ: “Tớ thật sự là Lộ Mộc mà!”
Linh Miêu bán tính bán nghi nói: “Không thể nào. Tôi đang đứng bên cạnh Lộ Mộc, mà cậu ấy đã nhập viện từ năm ngày trước rồi.”
“Cho dù giọng của cậu rất giống Lộ Mộc, thì trong suốt năm ngày qua, tôi cũng chưa từng rời bước khỏi giường bệnh. Cậu không thể là Lộ Mộc.”
Sự ngợp thở dần kéo dài. Lộ Mộc choáng váng ngồi xuống giường, khắp người bắt đầu cảm nhận được sự quặn thắt mà cơ thể đang hứng chịu từ đầu dây bên kia. Loáng thoáng, tâm trí Lộ Mộc dường như đang thay cậu sắp xếp lại những mảnh vụn của ký ức.
Năm ngày, vừa trùng khớp với thời gian cậu xuyên không vào cuốn sách của Linh Miêu. Đồng nghĩa với mọi sự kiện diễn ra với cậu ở thế giới tiểu thuyết, cũng đang chạy cùng lúc với khoảnh khắc cậu bị tai nạn và nằm liệt giường ở thế giới thực.
Lộ Mộc cảm thấy những chuyện vừa rồi thật li kỳ. Nhưng mà cũng quá đáng sợ. Vừa hay cuộc gọi tựa như liên thông cuối cùng giữa người tạo ra thế giới này và kẻ xấu số đặt một nửa vận mệnh mình lên bàn cờ đã chính thức kết thúc.
[Cuộc gọi khẩn cấp]
[Số lần sử dụng…]
[Không/không]
“Xin chia buồn với gia đình, nhưng tôi phải thông báo cho mọi người rằng cậu Lộ Mộc… có thể sẽ không thể nào tỉnh dậy được nữa.”
Đó là một thông báo, chấm dứt vận mệnh của Lộ Mộc.
—--------
Sáu ngày trước.
“Cậu!... cậu lập tức đóng gói đồ đạc rồi cút ra ngoài cho tôi!!”
Đây là lần thứ ba trong ngày Lộ Mộc phạm lỗi trong công ty. Vừa rồi cậu đã bị quản lý hất thẳng một cốc cà phê nóng hổi lên người trước khi tống cổ cậu ra khỏi văn phòng.
Một nhân viên xấu số với cặp kính dày, bộ đồ thùng thình, cơ thể thấp bé. Và những tiếng cười thì thầm vẫn không ngừng tới tai Lộ Mộc. Nó diễn ra như một vỡ kịch hài, mà nhân vật chính lại chưa bao giờ phản kháng với điều đó.
Lộ Mộc không biết vẻ mặt của mình bây giờ trông như thế nào, vì mỗi lần trở thành tâm điểm, cậu lại chỉ thấy một không gian tối om, mờ tịt và chẳng có lối thoát. Giọng điệu bàn tán của bọn họ ra sao? biểu cảm của họ khi nhìn cậu có phải rất châm biếm? Lộ Mộc tưởng như mình đang dần hòa làm một với con rối, và những kẻ đối diện chẳng khác nào khán giả đang ngồi xem một vở kịch tua lại.
Quay trở lại thực tại, Lộ Mộc như người mất hồn nhìn bộ dạng thê thảm của mình trước gương. Cậu đứng ngây ra đó, mím môi và liên tục lau đi vết bẩn trên bộ đồng phục duy nhất mà cậu có.
Chiếc áo sơ mi trắng trông cũ kĩ bị vấy một phần sẫm màu do vệt cà phê để lại. Giờ thì, Lộ Mộc có rất nhiều thời gian để xử lý đống lộn xộn này và chính thức trở về con đường thất nghiệp.
Dù đã biết trước những lời bàn tán chua chát sẽ theo cậu suốt dọc hành lang. Nhưng cậu chỉ có thể cắn răng, siết chặt lấy chiếc hộp nhỏ đựng đồ cá nhân, những thứ ít ỏi gom góp sau ba năm làm việc. Một chậu cây xương rồng, vài cuốn sách hướng dẫn kỹ năng mềm, và chiếc khung ảnh nhỏ đã mờ màu.
Cửa công ty khép lại sau lưng cậu. Không ai tiễn, cũng chẳng có lời chào.
Bầu trời hôm nay không hề có mưa, ánh nắng cứ thế chiếu thẳng lên cơ thể nhỏ bé, cô đơn và bước chân nặng nề giữa dòng người tấp nập. Đó là một cảm giác tự ti, vô hình trước sự náo nhiệt của thế giới.
Về đến nhà, căn phòng nhỏ im lìm đón cậu bằng khung cảnh tối om, không có hơi ấm của con người. Lộ Mộc lê thân đến giường, nằm bẹp xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn đăm vào trần nhà loang lỗ vết ố và mạng nhện.
Cậu co ro trên trên chiếc giường nhỏ, chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ với vết cà phê loang lổ chưa kịp thay. Căn phòng chìm trong bóng tối, xung quanh đầy áp rác thải, mì ly và cả thùng vật dụng cậu mang từ công ty về.
Lộ Mộc mím môi, chẳng còn sức sống nào để quan tâm những thứ xung quanh. Cậu chỉ nhắm mắt, cố ngăn dòng nước vẫn tràn ra khóe mi.
“Ba năm…cuối cùng vẫn trở về vạch xuất phát.”
Đột ngột, tiếng gõ cửa vang lên cùng với âm thanh “ầm ầm” dồn dập. Đáp lại, Lộ Mộc vẫn im lặng, đưa tay lên ngăn chặn sự âm ỉ không ngừng từ bên ngoài.
“Lộ Mộc, mở cửa ra. Nhanh!”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Người bên ngoài bắt đầu mất kiên nhẫn, nghiến răng nghiến lợi đập mạnh vào cánh cửa, ánh mắt lóe lên cơn thịnh nộ. Ngay sau đó một giây, cánh cửa bị bật tung ra dưới đôi chân của một người phụ nữ.
Linh Miêu bước vào với đôi mắt sáng rực như muốn đâm thủng bóng tối trong phòng. Trên tay cô là cuốn sách bìa cứng không có tên, tay còn lại là túi thức ăn nóng hổi vừa mới mua ở dưới căn hộ.
“Cậu tính nằm đó đến hết đời hả?!” Linh Miêu quăng cuốn sách và túi thức ăn xuống bàn, âm thanh dữ dội như muốn rung chuyển cả căn phòng bừa Bộn.