Npc Xinh Đẹp Yếu Ớt

Quyển 1-Chương 3: Cái chết của Công tước 3

“Á... á... á!” Sáng hôm sau, Vân Nha còn đang mơ màng trong vòng tay Arthur thì nghe thấy một tiếng hét lớn từ bên ngoài: “Có người chết rồi!”

Arthur đỡ Vân Nha ngồi dậy, cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Mái tóc vàng óng có chút bù xù, chiếc mũ ngủ không biết rơi đi đâu. Cậu mềm mại tựa vào vai Arthur, giọng ngái ngủ: “Có chuyện gì vậy?”

“Bên ngoài xảy ra chuyện.” Arthur trả lời ngắn gọn.

“Cái gì?” Vân Nha bừng tỉnh, hỏi hệ thống: “Sớm vậy mà đã có người chết sao? Lẽ nào là do thứ trong nhà tắm gây ra?”

Hệ thống: “Thứ nhất, giờ đã gần đến bữa trưa rồi. Thứ hai, nội dung phó bản không cố định, hệ thống cũng không thể biết toàn bộ.”

Vân Nha đỏ mặt, nhìn trời thấy quả thật không còn sớm nữa.

Tất cả là tại Arthur! Vân Nha giơ chân lên để Arthur giúp mình thay đồ, lớn giọng cãi với hệ thống: “Là tại anh ta ôm tớ chặt quá, cơ thể nóng nữa, nên tớ mới ngủ lâu như vậy.”

Hệ thống không thèm đáp lại, mở luôn phòng phát sóng trực tiếp.

【Chào buổi sáng Vân Nha! Đúng là ở chỗ cậu tốt thật, boss đã tới, mà có một người chơi đã chết rồi.】

【NPC sống yên ổn, người chơi gánh chịu mọi hiểm nguy. Phó bản đúng là ác mà.】

【A a a! Đang thay đồ cho vợ, chờ đã, có phải hai người ngủ cùng nhau tối qua không? Nhìn mặt đỏ như thế kia, tiến triển nhanh quá!】

Bình luận từ phòng phát sóng trực tiếp của mọi người khiến Vân Nha biết được tình hình bên ngoài.

Hóa ra, khi người chơi Tôn Khang kiểm tra tủ quần áo, anh ta phát hiện thi thể của đồng đội Tào Đình bị nhét bên trong, chết trong trạng thái vô cùng đáng sợ. Những người chơi khác nghe tin đều kinh hãi.

Vân Nha nhớ lại, người chết là Tào Đình – người tối qua làm vỡ ly rượu.

Cậu nghĩ một lát rồi nói với Arthur: “Đi với tôi xem sao.”

Hai người đến phòng khách. Thi thể của Tào Đình đã được đặt sang một bên. Người chơi phát hiện ra xác đều trắng bệch mặt mày.

Vân Nha cúi xuống nhìn, chỉ thấy một vùng mờ mờ: “Hệ thống, tắt mờ đi đã.”

Hệ thống làm theo, Vân Nha liền thấy người chơi xấu số mở to mắt, khắp người đầy máu, cơ thể co quắp như bị hút cạn linh hồn.

Nhìn thoáng qua thôi cũng đủ cảm nhận sự kinh hoàng của anh ta lúc chết.

Vân Nha rùng mình: “Ghê quá, bật mờ lên đi!”

Cậu nhát gan, nhanh chóng trốn sau lưng Arthur, không muốn bước thêm vào phòng.

Arthur quay lại nhìn cậu, Vân Nha bám vào , oán trách: “Sao anh không chắn cho tôi, đáng sợ quá!”

Hơi thở ấm áp pha chút hương thơm phả vào tai Arthur. Đôi tay nhỏ nhắn trắng trẻo bám lấy vai anh như đang tìm kiếm cảm giác an toàn.

“Xin lỗi,” Arthur khẽ cử động, giọng thành khẩn: “Lần sau sẽ không thế nữa.”

Vân Nha hào phóng tha thứ: “Vậy thì tôi không trách anh nữa.”

Lăng Thanh tái mặt, đề nghị Vân Nha cho gọi người hầu đến xử lý căn phòng.

Phòng này vốn là nơi ở của Tôn Khang và Tào Đình. Sáng nay, Tôn Khang không thấy Tào Đình, tưởng anh ta dậy sớm tìm manh mối nên không để ý. Nào ngờ khi mở tủ quần áo, lại thấy xác Tào Đình bị nhét vào đó.

Tôn Khang hoảng sợ, lập tức gọi những người chơi khác. Họ kiểm tra thi thể và phát hiện Tào Đình đã chết từ vài giờ trước.

Đêm qua, sau khi làm vỡ ly rượu, Tào Đình tỏ ra rất sợ hãi. Tôn Khang biết anh ta là người mới, không muốn an ủi nhiều, liền tắt nến đi ngủ.

Nhưng khi anh đang ngủ say, một thứ gì đó đã lẻn vào phòng, gϊếŧ chết Tào Đình một cách tàn bạo, rồi nhét xác vào tủ.

Cái thứ đó đã ở lại phòng bao lâu? Sau khi gϊếŧ người, liệu nó có đứng bên giường Tôn Khang hay không? Ý nghĩ đó khiến Tôn Khang toát mồ hôi lạnh.

“Bình tĩnh lại,” Lăng Thanh cố gắng moi thêm thông tin: “Hôm qua cậu ở gần anh ta nhất, có thấy gì lạ không?”

Tôn Khang gắng nhớ lại: “Sau khi làm vỡ ly, anh ta rất sợ hãi... Còn lẩm bẩm gì đó về máu trên tay mình không rửa sạch được!”

Hóa ra khi nhặt mảnh vỡ, người hầu đã bị cắt trúng tay. Tôn Khang đoán máu trên tay Tào Đình đã dính từ lúc đó.

Trong phó bản, người chơi rất kiêng kị bị thương, bởi máu có thể để lại dấu vết cho quỷ dữ trong phó bản lần theo và trở thành mục tiêu săn đuổi.

Lăng Thanh căn dặn: “Những ngày tới tìm kiếm trong lâu đài, nhất định phải cẩn thận để không bị thương. Ngoài ra, boss của phó bản là quỷ dữ, đừng tiếc vật phẩm.”

Lăng Thanh điềm tĩnh nhất nhóm, tự nhiên trở thành người dẫn đầu, ai cũng nghe lời. Họ đồng loạt gật đầu.

Sau khi bàn bạc xong, mọi người về lại phòng mình. Nam Nhã cẩn thận đóng cửa để không ai nghe được cuộc nói chuyện.

Hoàn thành xong mọi việc, cô mở lòng bàn tay, yên lặng niệm vài câu gì đó. Một đôi hào ly cổ xưa xuất hiện trong tay cô.

Nhìn hào ly, sắc mặt Nam Nhã lập tức thay đổi: "Khóc giao, điềm không lành."

Trên kênh bình luận, có người nhận ra: "Đây là đạo cụ cấp A, phó bản này chắc chắn rất nguy hiểm. Ngay cả bói toán cũng không thuận lợi!"

Lăng Thanh nhìn cô, hỏi: "Cô vừa bói gì?"

Nam Nhã khẽ run, đáp: "Tôi hỏi hào ly xem ai là người gϊếŧ Tào Đình."

Không khí ngay lập tức trở nên ngột ngạt. Hào ly là đạo cụ Nam Nhã có được từ một phó bản dân gian thần quái. Nó cấp bậc cao, tác dụng lớn và không giới hạn số lần sử dụng. Mỗi lần vào phó bản, cô đều dùng nó bói toán để thu thập thông tin.

Nhưng lần này, Nam Nhã lại toát mồ hôi lạnh. Không chỉ không nhận được câu trả lời, cô còn cảm nhận được sự bất an từ hào ly, như thể nó vừa đối diện thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Lăng Thanh nhìn thấy điều này, nghiêm túc nói: "Phó bản này rất kỳ lạ, chúng ta không nên tách ra."

Nam Nhã tái mặt, khẽ lắc đầu: "Hơn nữa, người đi theo sau con trai công tước cũng là một người chơi."

Lăng Thanh hạ giọng: "Cô đã gặp hắn?"

Trong giới người chơi, có một tổ chức tự phát gọi là Hội đồng người chơi, nơi họ trao đổi đạo cụ và thông tin phó bản. Tuy nhiên, không phải ai cũng gia nhập.

Thêm vào đó, diện mạo người chơi trong phó bản thường bị thay đổi. Những người cẩn thận hiếm khi để lộ gương mặt thật, vì thế Lăng Thanh suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không nhận ra Arthur là ai.

Nam Nhã lo lắng: "Trước đây tôi từng vào một phó bản, rất nhiều người chết trong đó, cuối cùng chỉ vài người sống sót."

Cô như đang nhớ lại điều gì kinh khủng: "Người chơi đó vừa vào ngày đầu tiên đã bạo lực phá giải, trực tiếp dẫn ra Boss lớn nhất. Tôi dùng rất nhiều đạo cụ mới thoát thân, nhưng nhiệm vụ vẫn thất bại."

Nam Nhã chắc chắn: "Ra ngoài rồi, tôi tra bảng tích điểm và mua thông tin, tôi đoán hắn chính là "Độc Lang"."

"Độc Lang" là người chơi thần bí. Lăng Thanh từng nghe chút tin tức về hắn. Hắn luôn đứng top bảng tích điểm, không hợp tác với ai, nhưng cực kỳ mạnh mẽ.

"Nhưng," Lăng Thanh nghi hoặc, "thân phận trong phó bản thường không cố định, sao hắn lại trở thành người hầu của con trai công tước?"

Nam Nhã cũng lắc đầu: "Có lẽ tình huống đặc biệt của phó bản?"

Hai người không thảo luận thêm mà cùng nhau đi tìm kiếm trong lâu đài cổ.

Hiện tại, thân phận của họ là quý phu nhân và cháu gái, khách mời của lâu đài, nên không ai ngăn cản họ di chuyển.

"Chắc là bí mật cốt truyện, chúng ta không hiểu."

[Cuối cùng cũng vào mạch cốt truyện, không phải xem người chơi dính lấy NPC nữa.]

[Tôi cũng thấy vậy. Đây là game sinh tồn chứ đâu phải game lãng mạn? NPC có cái mặt đẹp là các người cứ mê mệt à?]

Trong khi các người chơi khám phá lâu đài, Vân Nha cũng không rảnh rỗi. Cậu xử lý thư từ mà quản gia đưa tới trong thư phòng nhỏ.

Dù không muốn nói, cốt truyện phó bản này rất hoàn chỉnh. Vân Nha lật xem thư, thậm chí cả NPC như cậu cũng có việc bận.

Một lá thư từ Thánh Tử của giáo đình gửi đến, nội dung là vài lời lặt vặt không quan trọng, nhưng có vẻ rất thân thiết với cậu.

Vân Nha gõ hệ thống: "Này, thế giới này có giáo đình, vậy chắc cũng có sinh vật hắc ám chứ?"

Hệ thống cảnh giác: "Cậu muốn nói gì?"

"Không có gì," Vân Nha cầm lá thư, "Nhưng tại sao Thánh Tử giáo đình lại gửi thư cho tớ?"

Hệ thống lập tức kích hoạt nhiệm vụ: "Nhiệm vụ phụ: Mời Thánh Tử giáo đình đến lâu đài trừ tà."

"Được thôi." Vân Nha bắt chước giọng điệu chủ nhân cũ, viết một lá thư mời.

Viết xong, cậu rung chuông gọi Arthur, đưa thư: "Giao cho quản gia để gửi đi."

Arthur làm việc nhanh nhẹn, chỉ một lúc đã quay lại.

Anh đứng trước bàn, thân hình cao lớn gần như che phủ hoàn toàn Vân Nha. Vân Nha ngẩng đầu hỏi: "Anh làm gì vậy?"

Cậu vừa bảo Arthur không cần theo vào thư phòng để anh tự tìm manh mối. Giờ sao lại ở đây?

Ánh nến chiếu sáng gương mặt tinh xảo của Vân Nha. Mái tóc vàng kim mềm mại được buộc gọn bằng dải lụa màu xanh đậm, đôi lông mày thanh tú hơi cau lại, ánh mắt pha chút bực bội, trông vừa kiêu căng vừa đáng yêu.

Giống như một con mèo nhỏ xấu tính.

Arthur đã hiểu rõ tính cách của Vân Nha sau một ngày. Tính cách cậu rất nhõng nhẽo, chỉ cần dùng chút sức là trên làn da trắng nõn của cậu sẽ để lại dấu đỏ.

Đặc biệt là đôi chân nhỏ mềm mại, nếu bị người khác giữ lấy, cậu sẽ giãy giụa mà dùng chân đã. Miệng còn rầm rì không vui.

Arthur không tự chủ mà vuốt ve đầu ngón tay, nhớ lại cảm giác lòng bàn tay trơn mềm như sữa.

Tối qua, Vân Nha còn chủ động bảo Arthur bôi thuốc cho mình. Cậu vén lên áo ngủ, vừa như sai sử vừa như làm nũng yêu cầu anh giúp cậu bôi thuốc.

Vết đỏ không biết từ đâu xuất hiện, nằm ở trên vòng eo nhỏ, tiến vào sâu bên trong áo ngủ, làm người nhìn mà mơ màng.

Nhìn muốn liếʍ thử xem, da thịt trắng nõn kia có thực sự mềm mại, hơi dùng nhiều sức nhiều một chút, làn da non mịn kia có để lại dấu vết hay không.

Arthur cẩn thận giúp cậu bôi thuốc, đầu ngón tay sờ soạng da thịt. Đồng thời lúc này trong lòng anh bỗng nổi lên lòng đố kị.

Đến tột cùng là ai để lại trên người Vân Nha nhiều dấu vết như vậy? Ghen ghét như ngọn lửa thiêu cháy đáy lòng Arthur. Là ai ở trong nhà tắm cùng Vân Nha dây dưa, vừa tham làm vừa bá đạo thể hiện sự tồn tại của mình.

Gương mặt Arthur lạnh lùng, anh ở trong mắt người ngoài là vô cùng lạnh nhạt và vô tình. Hiện tại lại được nếm thử cảm giác ghen tuông.

Vân Nha thấy anh không nói lời nào, nhíu mày: “Anh nói chuyện đi.”

Arthur lúc này mới mở miệng, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay Vân Nha: “Trên người ngài có vết thương, tôi giúp ngài bôi thuốc.”

Vân Nha đỏ mặt: "Sớm nói chứ!"

Cảm giác bị Arthur nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống khiến cậu nghĩ mình sắp bị đánh.

Cậu ngoan ngoãn theo Arthur vào phòng, để anh giúp cởϊ áσ khoác và bôi thuốc.

Arthur cụp mắt, không khỏi cảm thán: "Thật ngoan."

[Arthur lại sờ Nha Nha rồi kìa!]

[Hắn chắc chắn muốn liếʍ thử Nha Nha!]

[Người chơi gì mà ngày đầu đã ôm vợ ngủ, đúng là phúc lớn!]

[Thân hình kém nhau nhiều như thế, Nha Nha khóc lóc muốn bò giường cũng không được, chỉ có thể trơ mắt bụng nhỏ phồng lên…]

Vân Nha nhìn bình luận càng ngày càng lố, mặt đỏ bừng: "Hệ thống, nhìn xem bọn họ nói gì kìa!"

Hệ thống nhìn những bình luận bởi vì vi phạm mà bị cấm: “Thật ra càng có…”

"Càng gì nữa?" Vân Nha trợn mắt.

"Không có gì!" Hệ thống quyết định im lặng.