Phù Tây Tây vừa mới hóa hình đã phải vội vã đào tẩu, chẳng hay biết gì về sự dị thường trên cơ thể mình. Nghe thấy tiếng động ầm ĩ phía sau, nàng lau mồ hôi, trong lòng thầm nghĩ, mình đã chạy xa đến vậy sao nhóm người này vẫn chưa từ bỏ… khoan đã, sao lại nghe thấy tiếng người càng lúc càng nhiều?
Nàng vừa chạy, vừa không nhịn được quay đầu nhìn lại, đột ngột nhìn thấy ánh sáng vàng rực rỡ trên người mình… Phù Tây Tây suýt bị ánh sáng chói mắt làm mù, không thể không mắng thầm trong miệng.
Giờ phút này, nàng như một chiếc đèn điện khổng lồ phát sáng, đi đến đâu cũng tỏa ra hào quang rực rỡ. Phù Tây Tây sáng rực như vậy, chạy chẳng phải là chạy nữa, mà là kéo quái vật.
Không trách được sao đằng sau càng lúc càng có nhiều người vậy!
Tội nghiệp cho Phù Tây Tây, vừa mới hóa hình, đã phải sống cuộc đời bị đuổi gϊếŧ vất vả.
Nàng vừa mới bị sấm sét đánh xong, lại phải chạy suốt một ngày một đêm, còn phải né tránh những đòn tấn công từ tu sĩ phía sau… Khi linh lực gần cạn kiệt, tốc độ của nàng không thể không giảm, thấy đám người phía sau sắp đuổi kịp, nàng cắn răng, lại dốc hết sức tăng tốc.
Lúc này, Phù Tây Tây mắt tinh phát hiện, trong đội bắt sâm có nhiều người đã bắt đầu ăn đan dược. Nàng chợt nảy sinh ý định, liền giật vài sợi tóc của mình, những sợi nhân sâm thô to liền xuất hiện trong tay nàng.
Phù Tây Tây nhấm nháp mấy sợi nhân sâm, linh lực vừa mới cạn kiệt liền lập tức hồi phục.
Vậy là, Phù Tây Tây tiếp tục chạy trốn suốt vài tháng, đuổi theo nàng là nhóm người thay phiên nhau, cho đến khi ánh sáng vàng rực rỡ trên người nàng dần dần tiêu tán, nàng mới thực sự thoát khỏi đội bắt sâm.
Chờ đến khi hai tu sĩ cuối cùng giận dữ bay đi, Phù Tây Tây lại trốn thêm mấy trăm dặm, lúc này mới thở phào một hơi.
Sau một phen vất vả, cả Linh Giới đều biết tin một cây nhân sâm vạn năm đang chạy trốn, khiến cho một phong trào bắt sâm vô cùng sôi nổi dấy lên.
Còn Phù Tây Tây, sau khi thoát khỏi đám người truy đuổi, đang chìm đắm trong niềm vui, lại không hề hay biết tin dữ này.
***
Trường Linh Sơn.
Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, cây cối trong khu rừng lay động. Sau khi xác nhận xung quanh an toàn, Phù Tây Tây từ dưới đất chui ra.
Trải qua mấy tháng chạy trốn, mặt mũi nàng lấm lem, toàn thân bẩn thỉu, giống như một người ăn xin.
Nàng chạm vào cục u trên đầu, đau đớn nhíu mày. Những tu sĩ kia vừa đuổi theo nàng, vừa lén lút tấn công, khiến đầu nàng bị đánh cho vài cục.