Nhưng hiện giờ, hoàn cảnh mạnh hơn con người.
Nàng chỉ có thể im lặng ghi nhớ chuyện này, chờ đợi cơ hội để trả lại cho nàng ta.
Mà Sở Liên Nhi, thừa dịp nàng còn chưa chỉnh lý lại bản thân cho thỏa đáng mà dẫn người đến vây lại, chính là vì muốn nhục nhã nàng chứ đâu.
Dáng vẻ nhếch nhác, quần áo không chỉnh tề bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, để xem về nàng sau còn dám không dám lớn mật mà dụ dỗ tướng quân nữa không.
Nhưng nhìn thấy Tiêu Điệp tuy rằng quỳ gối dưới đất nhưng bộ dạng lại cứ như thể đã đi vào cõi thần tiên, lửa giận trong lòng Sở Liên Nhi bỗng nhiên càng bùng lên dữ dội.
Trên vệt đỏ rậm rạp trên người Tiêu Điệp lại càng khiến cho đôi mắt nàng ta đau nhức hơn.
“Bà Lưu! Bà Lưu! Nha hoàn của ngươi lại dám làm ra loại chuyệnn này, ngươi còn chờ gì nữa? Mau quản giáo nó cho ta!”
Bà Lưu trong miệng Sở Liên Nhi chính là quản sự của nhà ấm trồng hoa này.
Dáng người bà ta ục ịch, mặt thì rỗ, ngày thường cũng không ít lần tra tấn nguyên chủ.
Hiện giờ, sợ chính mình bị giận chó đánh mèo, bà ta cầm chổi lông gà, cũng không hề hỏi han gì mà giơ tay lên – muốn đánh cô.
Sự điên cuồng không ngừng dâng lên trong lòng Tiêu Điệp.
Sớm biết tình hình bi đát thế này, tối hôm qua nàng nên cắn người nọ ác hơn mới phải.
Chuyện tốt thì hai người hưởng, thế mà lại để một mình nàng chịu khổ chịu nạn ở đây.
Theo trí nhớ của nguyên chủ, Tiêu Điệp biết từ sáng sớm là cái tên tướng quân rác rưởi kia đã đi quân doanh rồi.
Và mãi cho đến lúc chạng vạng thì hắn mới trở về.
Hắn cứ thể vỗ vỗ mông ra phủ, chẳng hề để lại lời nào, không phải là đang lưu lại một đứa không danh không phân như nàng cho người ta đàn áp, ức hϊếp sao.
Khi Tiêu Điệp còn đang suy nghĩ xem có nên nhận lỗi trước, lại nói mấy câu dễ nghe để vượt qua khốn cảnh trước mắt, thì lại có một tên sai vặt ăn mặc khá chỉnh chu đến.
Tên sai vặt mặc áo xanh này cúi đầu, không dám liếc mắt nhìn Tiêu Điệp cái nào, bộ dạng khom lưng uốn gối rất quy củ.
Nhưng những người khác lại lập tức đình chỉ động tác, ngay cả Sở Liên Nhi vốn rất kiêu ngạo cũng điều an phận hơn.
“Sao ngươi lại tới đây? Đại tướng quân muốn tìm nô gia à?”
Sở Liên Nhi bóp giọng mà nói, sắc mặt cũng dịu đi nhiều.
Thì ra tên sai vặt mặc áo xanh này là người của tướng quân.
Trách không được lại có mặt mũi đến thế.
Tiêu Điệp tự cười nhạo mình trong lòng, xuyên qua một chuyến, thế mà thể diện của nàng thậm chí còn chẳng bằng một tên sai vặt cơ đấy.
Nhưng thế thì sao nào, cho dù dưới đáy vực chỉ có một cọng rơm có thể cứu mạng, nàng cũng sẽ chọp lấy kia cọng rơm đó mà leo đến chỗ cao nhất.
“Liên di nương, nô tài tới truyền lệnh của tướng quân, vị này…”
Khi nhắc đến nàng, tên sai vặt mặc áo xanh lại có chút chần chờ.
Phỏng chừng là không riêng gì hắn ta, mà ngay cả tên tướng quân kia còn không biết tên nàng ấy chứ.
Đều nói là người cổ đại rất phong kiến, nhưng Tiêu Điệp thấy thì có vẻ chỉ là tư tưởng phong kiến thôi, chứ trên khía cạnh thân thể thì to gan lớn mật lắm.
Cũng may nguyên chủ và Tiêu Điệp có cùng tên với nhau, Tiêu Điệp hạ thấp giọng, hơi thở trở nên mong manh hơn hẳn mà lên tiếng: “Nô, khụ khụ, nô gia Tiêu Điệp, nô gia không phải cố ý dụ dỗ tướng quân, kính xin Liên di nương tha cho nô gia một con đường sống.”