Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

Chương 3: Lão tổ tông bị nghi ngờ

Tương Ly đột nhiên hỏi: "Hai người không cảm thấy nóng sao?"

Chủ quán nghe thấy Tương Ly hỏi, bực bội nói: "Bây giờ đã là lúc nào rồi còn suy xét nóng hay không nóng?"

Một bên, Hạ Tân nghe vậy lại sửng sốt, hắn có chút hồ nghi mà nhìn nhìn chiếc áo dài chính mình đang mặc.

Không đúng.

Hiện giờ là tháng bảy, trong tiệm không có điện, điều hòa tự nhiên không mở, giữa trời nóng, nhiệt độ không khí đều sắp 40, sao hắn không cảm thấy nóng, thậm chí còn hơi lạnh?

"Có đứa trẻ vẫn luôn ở bên cạnh cậu, cậu đương nhiên sẽ không cảm thấy nóng."

Tương Ly nhìn thấy vẻ mặt Hạ Tân nghi hoặc, mở miệng giải thích.

Chủ quán không hiểu ra sao, ngó trái ngó phải: "Đứa trẻ nào?"

Đứa trẻ và việc hắn không cảm thấy nóng, có quan hệ gì sao?

Hắn không khỏi nhìn về phía Hạ Tân, nghi hoặc nói: "Tiểu Tân, cháu thật sự biết cô gái này sao, sao chú cứ cảm giác cô ấy quái quái?" Hạ Tân nghe được lời này của Tương Ly, trong lòng lại giật mình, hắn đi theo bên người sư phụ, gặp qua không ít đồ dơ, lời này của Tương Ly, không phải là ý mà hắn đang nghĩ đến chứ?

"Cậu không nhìn thấy sao?" Tương Ly đối thượng với ánh mắt Hạ Tân, vừa dứt lời, cô lại ‘à’ một tiếng, "Cũng đúng, thiên tư này của cậu, xác thật không nhìn thấy được."

Hạ Tân: "……"

Lời này cũng quá đâm vào tim.

Tương Ly liếc hai người bọn họ một cái, xác định hai người bọn họ đều không nhìn thấy thứ kia, có chút cạn lời.

Chủ quán là người thường không nhìn thấy cũng thôi đi, Hạ Tân lại có thể cũng không nhìn thấy……

Căn cốt, thiên tư……

Vì sao lão già thúi kia lại thu nhận hắn làm đồ đệ?

"Nói đơn giản, chính là cửa hàng này bị một con quỷ nhỏ quấy phá, là nó làm cho chú không mở cửa được." Tương Ly vô ngữ một lát, tốt bụng giải thích.

"Quỷ?" Chủ quán nghe được lời này, dừng một chút, lại cười rộ lên ha ha, "Cháu gái này, cháu không phải là xem TV nhiều quá chứ, thời buổi này sao có quỷ được? Đùa cái gì vậy?"

Tương Ly không để ý đến chủ quán trào phúng, mặt vô biểu tình về phía Hạ Tân, hỏi: "Cậu có mang lá bùa theo không?"

"A?" Hạ Tân sửng sốt, không nghĩ tới cô sẽ hỏi như vậy.

Tương Ly không kiên nhẫn nói: "Có mang theo không?"

Thấy cô nhíu mày, trong lòng Hạ Tân đột nhiên nhảy dựng, như là bị lưỡi dao sắc bén đâm một cái, kinh hoảng nói: "Có…có mang…mang theo……"

Hắn vội vàng từ trong túi lấy ra mấy tờ giấy vàng chưa sử dụng đưa cho Tương Ly.

Tương Ly cầm lại đây, lại nhìn về phía chủ quán, "Chú có bút lông không?"

Chủ quán không rõ nguyên do: "…… Bút lông?"

"Hiện tại đều không dùng bút lông sao?" Tương Ly nhìn thấy phản ứng của hắn, có chút chần chờ hỏi.

Hạ Tân phản ứng lại đây, từ trên mặt bàn lấy một cây bút bi đưa cho Tương Ly, thấp thỏm nói: "Hiện tại không thường dùng bút lông, bây giờ mọi người đại đa số thời điểm đều dùng loại bút này."